Câu chuyện diễn ra ở Akihabara, kể về "nhà khoa học điên" Rintaro Okabe cùng nhóm bạn cố gắng chế tạo ra một thiết bị có thể gửi tin nhắn vượt thời gian về quá khứ. Trong lúc họ thực hiện các thí nghiệm khác nhau, thì họ bị một tổ chức mang tên là SERN chuyên nguyên cứu các khả năng di chuyển xuyên thời gian, đã theo dõi họ. Với câu chuyện đầy ám ảnh về tội lỗi, SH2 thực sự là tuyệt tác vượt thời gian. Tiếp nối thành công của Silent Hill 1999 , team Silent của Konami với những sáng tạo không giới hạn của mình một lần nữa đã đem Ngọn đồi Câm Lặng trở lại trong phần 2 vào năm 2001. Cậu bé đã gặp được vua hải tặc Roger dù rằng ông ta đã chết 20 năm trước và như vậy thì việc Roger có khả năng vượt thời gian là điều có thể xảy ra. Ông ta có thể gặp một thằng nhóc dù đã chết 20 năm, vậy thì Roger có con sau khi chết 5 năm cũng đâu có gì là lạ. Chương 48:: Không Gian Cửu Liên Kích. Chương trước Chương sau. Mộ Trường Sinh nhưng không biết, chính mình tùy ý cử động, lại cho phía sau bọn họ đám người kia, mang đến cực kỳ to lớn tâm linh đánh vào cảm giác. Bất quá, hết thảy các thứ này cũng không có quan hệ gì "Với chiếc máy này," kẻ vượt thời gian nói, tay giơ chiếc đèn lên cao, "tôi có ý định khám phá những bí mật của thời gian. Điều ấy rõ ràng với quý vị chứ? Tôi chưa bao giờ nghiêm trang hơn bây giờ cả." Chúng tôi chẳng ai biết nên nghĩ gì cho phải. v4oZVqE. Tác giả Cô Bát Định dạng Sách PDFSố trang 878 Lượt xem/nghe 286 Lượt đọc 72Lượt tải 25 Kích thước MB Tạo lúc Tue, 08/11/2022 1537 Thể loại TRA CỨU THẦN SỐ HỌC Xem Đường Đời, Sự Nghiệp, Tình Duyên, Vận Mệnh, Các Năm Cuộc Đời... * Họ và tên của bạn * Ngày tháng năm sinh Khoa học khám phá bản thân qua các con số - Pythagoras Pitago Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bí Mật Vượt Thời Gian PDF của tác giả Cô Bát nếu chưa có điều kiện. Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy. Cám ơn sự hỗ trợ, động viên để duy trì và phát triển website. Mọi đóng góp xin gửi vềNgười nhận Hoàng Nhật MinhSố tài khoản 103873878411Ngân hàng VietinBank Bài Trước Đó Bài Tiếp Theo CÓ THỂ BẠN CŨNG THÍCH Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin Quẫn Quẫn Hữu Yêu Ôsin Nhà Bộ Trưởng Phạm Gia Khánh Panzer Aces- Chỉ Huy Xe Tăng Đức Trong Thế Chiến Ii Franz Kurowski Patton - Danh Tướng Thiết Giáp Hoa Kỳ Alan Axelrod Pendragon Tập 10 - Chiến Binh Halla D. J. Machale Phá Lãng Trùy Thời Vị Hàn Phá Muôn Trùng Vây Leigh Bardugo Admin Tue, 08/11/2022 1537 286 KHOA HỌC TÂM LINH Hãy Để Những Người Chưa Sẵn Sàng Ra Đi Linh Hồn Sinh Đôi Twinflame. Vì Sao Yêu Thương Nhau Vẫn Xung Đột? Hiệu Ứng Con Nhím Hiểu Về Tình Yêu Thương Twin Flame Giả Là Gì? Các Mối Quan Hệ Từ Góc Nhìn Linh Hồn Tình Yêu Và Hôn Nhân Tình Yêu Bình Thường Và Tình Yêu Vô Điều Kiện Của Phật NHẠC CHỮA LÀNH Eponyme Richard Clayderman Tiếng Thì Thầm Dịu Dàng Giữa Cello Và Piano Liu Yiduo Ballade Pour Adeline Richard Clayderman A Comme Amour Japan Version Richard Clayderman Lettre A Ma Mere Richard Clayderman Y Sus Amigos Richard Clayderman Le Piano Et Les Classiques Richard Clayderman Les Musique De L’Amour Richard Clayderman Sentimental Richard Clayderman Rondo Pour Un Tout Petit Enfant Richard Clayderman A Come Amore Richard Clayderman Đang Cập Nhật Top views Theo Ngày Theo Tuần Theo Tháng 7 - Mindset - Tâm Lý Học Thành Công Carol S. Dweck5 - Ăn Dặm Không Phải Là Cuộc Chiến Hachun Lynnet5 - Nếu Em Không Phải Một Giấc Mơ Marc Levy4 - Bước Đường Trở Thành Bố Già Corleone Ed Falco4 - Con Mèo Tự Dưng Biết Nói Claude Roy4 - Cuộc Thám Hiểm Vào Lòng Đất Jules Verne4 - Cuộc Tranh Đấu Của Tôi T2 Adolf Hitler 24 - Mindset - Tâm Lý Học Thành Công Carol S. Dweck17 - Ăn Dặm Không Phải Là Cuộc Chiến Hachun Lynnet17 - Đứa Trẻ Hư Tử Kim Trần16 - Mặt Trăng Và Đồng Sáu Xu William Somerset Maugham13 - Ếch Mạc Ngôn10 - 101 Bước Vẽ Chì Căn Bản Trong Hội Họa Robert Capitolo10 - Miếng Da Lừa Honoré De Balzac 516 - Đứa Trẻ Hư Tử Kim Trần191 - Mindset - Tâm Lý Học Thành Công Carol S. Dweck116 - Ếch Mạc Ngôn105 - Chiến Tranh Không Có Một Khuôn Mặt Phụ Nữ Svetlana Alexievich101 - Ăn Dặm Không Phải Là Cuộc Chiến Hachun Lynnet94 - Mặt Trăng Và Đồng Sáu Xu William Somerset Maugham88 - Cái Tôi Và Cái Nó Sigmund Freud SÁCH NÓI - AUDIO BOOKS 085601Đạo Bụt Nguyên Chất Thích Nhất Hạnh 034629Đạo Phật Đi Vào Cuộc Đời Thích Nhất Hạnh 022910Đạo Phật Ngày Nay Thích Nhất Hạnh 020955Đạo Phật Qua Nhận Thức Mới Thích Nhất Hạnh 232212Đường Xưa Mây Trắng Thích Nhất Hạnh 113234Duy Biểu Học Thích Nhất Hạnh 035307Giận Thích Nhất Hạnh Diệp Phi Vũ lặng im đứng phía sau Từ Nam Phương. Lúc Từ Nam Phương quay đầu, suýt nữ thì đụng phải cốc sữa anh ta đang Phi Vũ cười “Uống cái này đi rồi chúng ta xuất phát!”. Anh ta đưa cho Từ Nam Phương cốc sữa, cô nhận lấy, quay vào gian phòng ban nãy. Nhìn một bàn ăn đầy, Từ Nam Phương lại không có tâm trạng ăn uống.“Tôi nghĩ tôi không cần tới đó nữa!”, Từ Nam Phương ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Phi Vũ, “Anh có thể đưa tôi tới hãng đấu giá Thụy Âm kia được không?”.“Thụy Âm ở Bắc Kinh, tôi có thể đi dùng cô!”.Diệp Phi Vũ mỉm cười nhìn Từ Nam Phương, nụ cười ấy khiến cô vô cùng thoải mái “Anh không có gì muốn hỏi tôi sao?”.“Mỗi người khi làm chuyện gì đều có lý do của mình, cô muốn nói với tôi thì sẽ nói, nếu không muốn nói thì dù tôi có hỏi cũng chỉ khiến cô khó chịu mà thôi”. Diệp Phi Vũ nói với vẻ thản nhiên nhưng đầy lý Nam Phương cười với anh ta “Đối với một người con gái không có lấy một chút giá trị lợi dụng, cách quan tâm “chu đáo” như vậy có tách dụng gì chứ?”.“Cô thật sự cho rằng tôi có ý đồ ư?”, Diệp Phi Vũ dường như là một kẻ không bao giờ biết tức giận. “Vậy cô nghĩ Thượng Quân Trừng có ý đồ gì với cô?”.Từ Nam Phương không hề vòng vo “Thượng Quân Trừng đối tốt với tôi, chẳng qua là vì anh ta thương hại tôi là bệnh nhân tâm thần, nhưng anh tuyệt đối không nghĩ như vậy”.Diễnđàn✪Lê✪QuýĐônDiệp Phi Vũ không cười nữa, sắc mặt lạnh băng mang theo vẻ nghiêm túc khó tả “Tôi tốt với cô là vì tôi không coi cô là bệnh nhân tâm thần, hơn nữa, cô cũng không thể cự tuyệt tôi, đúng không?”. Anh ta lại cười, tựa như sự lạnh lùng ban nãy đã bị hòa lời này của Diệp Phi Vũ khiến sợi dây bện xoắn trong lòng Từ Nam Phương giãn ra, cô chợt cảm thấy người đàn ông này cùng một loại người với mình. Anh ta nói đúng, cô không thể cự tuyệt ý tốt của anh ta, bởi vì trên đời này sẽ không có người tin lời cô nhìn Diệp Phi Vũ, đã nói tới nước này rồi mà anh ta vẫn không chịu thẳng thắn với mình, Từ Nam Phương cũng không thể tiếp tục được nữa. Cô cầm lấy đôi đũa, gắp thức ăn mà Diệp Phi Vũ mang lên bỏ vào miệng, vừa làm vừa nói “Thái Nguyên có chỗ bán đấu giá không, hoặc là tiệm cầm đồ?”.“Có”, Diệp Phi Vũ gật đầu, “Cô muốn làm gì?”.Từ Nam Phương tháo chiếc vòng tay xuống, hỏi Diêp Phi Vũ “Chiếc vòng tay của tôi là bảo vật gia truyền, có niên đại bốn trăm năm, tôi muốn tìm một người trong nghề định giá”. Cô nói với vẻ bâng quơ, tuyệt không để lộ ra manh mối. Cô muốn biết giá của chiếc vòng, chẳng qua là để ước lượng giá trị những thứ đồ trang sức trên người mình. Cô không biết một trăm năm mươi nghìn kia là khái niệm thế nào, nhưng theo thông lệ mà nói, chiếc vòng này của cô là đồ cổ, lại và bảo vật Hoàng gia, hẳn là có giá trị nhất mắt cô không muốn nói cho Diệp Phi Vũ ý đồ thật của mình nên chỉ có thể qua loa “Trước tiên đi định giá chiếc vòng này đã, sau đó tới Thụy Ân ở Bắc Kinh bán mới được giá tốt”. Cô bình thản cười, cố ý đánh lạc hướng Diệp Phi Vũ để anh ta nghĩ rằng cô sau khi xem xong bản tin kia liền muốn bán gia tài lấy tiền Phi Vũ không hề từ chối yêu cầu của Từ Nam Phương, ăn cơm xong liền đưa cô đi tìm một chuyên gia định giá châu ta cầm kính lúp quan sát tỉ mỉ chiếc vòng tay của Từ Nam Phương, lại ngẩng đầu lên nhìn cô bằng ánh mắt ngờ vực “Chiếc vòng này của cô hơi kỳ lạ…”.Từ Nam Phương hỏi “Kỳ lạ thế nào?”.Chuyên gia giám địng gỡ chiếc kính lão của mình xuống, có phần khó hiểu nói “Theo kinh nghiệm của tôi, chiếc vong này hẳn là từ thời vua Vạn Lịch của triều đại nhà Minh, là báu vật chế tác ở vùng Tô Hàng dành riêng cho triều đình. Cô xem cái vòng tay này, vàng phủ ngọc, ngọc chia làm tám múi, còn dùng vàng để trạm những đường phân cách, chế tác cực kỳ tinh xảo. Còn cả hoa văn này nữa, hai rồng vờn ngọc, đầu mút là hoa văn đầu thú, đây là dạng hao văn điển hình của cung đình. Hơn nữa, kiểu vòng mở miệng này chỉ xuất hiện từ giữa những năm Vạn Lịch ở khu Tô Hàng, vậy nên, có thể nói chiếc vòng tay nay của cô là trân phẩm ngự dụng.*Trân phẩm ngự dụng những đồ vật qúy được Hoàng gia sử dụng.Nghe ông ta nói vậy, Từ Nam Phương gật đầu “Ông đúng là người biết nhìn hàng, kiểu vòng tay này tổng cộng chỉ có 4 chiếc, đều do thợ thủ công Ngũ Nghi Vũ của Tô Hàng thời vua Vạn Lịch chế tạo. Sau khi làm ra bốn chiếc vòng này, Ngũ Nghi Vũ lâm bệnh nặng thế nên 4 chiếc vòng này trở thành di tác của ông ấy. Vậy chắc ngài đây có nghe tới đại danh của Ngũ Nghi Vũ chứ? Hơn nữa, chiếc vong này có lẽ là duy nhất của ông ấy còn đến bây giờ”.Chuyên gia giám định say sưa nghe Từ Nam Phương kể lai lịch của chiếc vòng, nhưng sự ngờ vực ban đầu của ông ta vẫn chưa tan biến “Cô nói tuy rằng rất hay, tôi cũng thấy gia công của chiếc vòng này không phải là thứ mà hậu thế có thể làm giả được, nhưng mà nhìn qua cái này có phần khá mới. Theo lý mà nói, vòng tay có bốn tăm năm tuổi thì bên ngoài phải có một tầng ô-xi hóa, còn chiếc vòng này, sắc vàng vẫn còn khá sáng, trông thế nào cũng không giống…”.Từ Nam Phương đánh mắt về phía Diệp Phi Vũ, không biết anh ta tránh nghi ngờ hay là thật sự thờ ơ với chiếc vòng tay này, nãy giờ chỉ ngồi một mình ở bàn uống nước xem báo. Từ Nam Phương rố cuộc cũng biết suy nghĩ của vị chuyên gia kia, cô cười, nhỏ giọng nói bừa “Thế theo như ngài nói thì chiếc vòng này lai lịch có chút mờ ám ư?, phán đoán đồ giả đồ thật, không phải chỉ dựa vào màu sắc, đúng không?”. Từ Nam Phương cũng là một người có kinh nghiệm, đối với đồ cổ, xác thực là phải dựa vào trình độ tinh khiết để phân biệt, nhưng điều kiện bảo quản khác nhau như lộ thiên hay chôn dưới đất sẽ có những ảnh hưởng khác nhau tới màu Từ Nam Phương nói vậy, ông ta liền hiểu được tới tám phần là chiếc vòng này do bọn đào mộ trộm của cải lấy Nam Phương ngọt ngào cười “Thưa ngài, những chuyện khác ngài không cần lo, ngài chỉ cần nói cho tôi biết chiếc vòng này có thể bán với giá bao nhiêu?”.Ông ta suy nghĩ một lát rồi giơ cả hai bàn tay “Một trăm nghìn tệ”.“Một trăm nghìn tệ? Chỉ vậy thôi sao?”, Từ Nam Phương khó tin nhìn ông ta. Vừa rồi còn mất nửa ngày để thuyết phục ông ta, còn hy vọng chiếc vong này bán đi có thể mua lại được khối sao sa kia. “Không phải ông nói đây là đồ qúy sao?”.“Đúng vậy, nhưng thứ này của cô lai lịch bất chính, không thể bày công khai, chỉ có thể bán ở chợ đen, đương nhiên chỉ được giá này thôi”.“Còn nếu có lai lịch đàng hoàng thì sao? Nếu nguồn gốc rõ ràng, đem đi bán đầu giá thì có thể được bao nhiêu?”.Diễnđàn✪Lê✪QuýĐôn“Cùng lắm chỉ được hai trăm đến ba trăm nghìn tệ”. Ông ta không đắn đo mà trả lời ngay, thấy Từ Nam Phương vẫn không tin, ông ta “ôi dào” một tiếng “Cái này của cô giá trị không đáng là bao, Vạn Lịch tới giờ cũng chỉ có bốn trăm năm, đồ cổ thời ấy vẫn còn đầy, mấy nhà bảo tàng địa phương cũng có tới hàng trăm món, hơn nữa cô vừa nói đây là di tác của Ngũ Nghi Vũ, nhưng cũng chẳng có gì chứng minh. Haizzz… Nói chung là không được nhiều tiền đâu”. Nói xong, ông ta trả lại vòng tay cho Từ Nam Phương, khoát tay với khỏi cửa hàng, sự háo hức trong lòng cô đã giảm bớt. Hai trăm nghìn tệ, toàn bộ đồ trang sức trong người cô hiện giờ tính ra không tới hai chục món. Cho dù mỗi thứ có thể bán được một triệu tệ thì tổng cộng cũng chỉ được hai mươi triệu tệ, còn quá xa so với con số một trăm năm mươi triệu trăm năm mươi triệu, rốt cuộc là khái niệm gì?Từ Nam Phương ngồi trên xích lô, vuốt ve túi đồ trang sức của mình, nhất thời không biết phải làm sao.“Bây giờ đi đâu? Tới sân bay nhé? Bây giờ tới đó vẫn còn kịp chuyến bay lúc bảy giờ tối”. Diệp Phi Vũ tốt bụng khuyên Từ Nam Phương, “Đồ gia truyền nhà cô vẫn nên giữ lại thì hơn, nếu cô thật sự cần dùng tới tiền thì có thể nói một câu với Quân Trừng, nếu gấp, tôi cũng có thể cho cô mượn”.Người nói vô tâm, người nge có ý. Vay tiền người khác? Từ Nam Phương nhìn Diệp Phi Vũ, mượn tiền, mượn tiền chuộc khối sao sa kia lại, xem ra đây là biện pháp duy nhất lúc này. Cô không quen thân ai nên không có khả năng thuê bọn xấu tới nơi đấu giá để cướp khối thiên thạch về nhưng, Diệp Phi Vũ sao chịu cho cô vay tiền một cách dễ dàng như vậy? Anh ta vốn dĩ rất cảnh giác với cô, không để lộ bất cứ điều gì về bản trông thấy ý cười nơi đáy mắt của Diệp Phi Vũ, Từ Nam Phương đột nhiên hạ quyết tâm, thay đổi sách cười khổ “Vay tiền? Vấn đề ở đây không phải tiền, vấn đề của tôi, chỉ sợ các anh không ai giúp được”.“Chưa chắc!”, Diệp Phi Vũ an ủi chính là câu nói mà Từ Nam Phương đang chờ, cô vờ bâng quơ hỏi Diệp Phi Vũ “Thượng Quân Trừng nói với anh về tôi như thế nào? Bảo tôi là kẻ điên à?”.Diệp Phi Vũ cuời cười “Cậu ấy chỉ nói có lẽ cô xem phim nhiều quá nên hồ đồ, tự coi mình là người vượt thời gian…”.Diễn✿Đàn-Lê-Quý✿Đôn“Một người vượt thời gian bốn trăm năm, từ triều Đại Minh Vạn Lịch tới tương lai”. Từ Nam Phương tiếp lời Diệp Phi Vũ, “Nếu tôi với anh những lời như vậy anh có tin không?”.Cô quan sát thấy trong mắt Diệp Phi Vũ thoáng hiện lên vẻ kỳ quái, chắc chắn là anh ta không ngờ cô sẽ nói Phi Vũ nghênh đón ánh mắt của Từ Nam Phương, gật đầu “Tin”.“Tin?”, dù chính tai mình nghe thấy nhưng Từ Nam Phương vẫn không tránh khỏi kinh ngạc.“Ừ, tôi đã nói là tôi không cho rằng cô là người điên thì đương nhiên tôi sẽ tin những lời cô nói”. Diệp Phi Vũ nói ra từng từ từng câu, “Tôi tin cô là một người tới từ quá khứ cách đây bốn trăm năm”.Ánh mắt anh ta khiến Từ Nam Phương cảm nhận được anh ta đang nói thật. Thế nhưng cô không vui. Tối qua, cô đã nhìn Thượng Quân Trừng với bao trông chờ, hy vọng anh ta tin mình, nhưng Thượng Quân Trừng lại coi câu chuyện của cô như chuyện cười. Hiện giờ đã có người tin cô, vậy mà, cô lại không cảm thấy vui mừng. Tuy vậy, Từ Nam Phương không biểu hiện ra ngoài, cô chỉ tỏ thái độ ngạc nhiên, trong mắt là một nỗi chua xót khó tả, giọng nói như gào thét “Anh tin? Vậy nếu tôi nói với anh rằng, để quay lại quá khứ, tôi bắt buộc phải có thiên thạch một triệu tệ kia, anh tin không?”. Từ Nam Phương nhìn anh ta với vẻ trông ngóng, giọng nói có phần rời muốn dùng sự chân thành và tín nhiệm của bản thân đổi lấy sự tín nhiệm của Diệp Phi Vũ, “Tôi nhất định phải tới nơi bán đấu giá lấy lại khối thiên thạch kia”.“Vì thế nên cô định bán đồ nữ trang của mình lấy tiền?”“Đúng vậy”. Từ Nam Phương thành thật nói “Nhưng đem bán tất cả đi cũng không đủ con số lẻ”. Nỗi u buồn phảng phất trên gương mặt cô, cộng với làn da nhợt nhạt vì mệt mỏi và bất lực, tạo nên một vẻ đẹp mong manh yếu ớt.“Chắc hẳn anh sẽ không tin đâu”. Từ Nam Phương lùi một tiến hai, lẽ ra phải nói Diệp Phi Vũ chắc chắn sẽ tin mới đúng, Nếu anh ta đã cho rằng cô không phải người điên thì vừa rồi nhe cuộc đối thọai giữa cô và chủ tiệm cầm đồ kia, hẳn là càng tăng thêm sự tin tưởng đối với thân phận của cô.“Tin”. Diệp Phi Vũ thoáng gượng gạo, “Nhưng không phải tôi không sẵn lòng giúp cô, chỉ có điều, một triệu tệ không phải số tiền tôi có thể lấy ra”.Trái tim Từ Nam Phương như rớt xuống đáy sâu, một triệu tệ rốt cuộc là con số thế nào? Dù vô cùng thất vọng nhưng cô không chịu bộc lộ ra mặt “Không sao, tôi nghĩ nhiều tiền như vậy không phải là ai cũng giúp được”. Cô nhìn Diệp Phi Vũ, cười “Anh tin tôi là tốt rồi”.“Tôi không thể giúp được cô, nhưng có người khác giúp được”. Từ Nam Phương khổ tâm như vậy, Diệp Phi Vũ liền giúp cô nghĩ Nam Phương hoàn toàn hiểu anh ta đang cân nhắc tới Thượng Quân Trừng.“Anh ấy có nhiều tiền như vậy sao?”, cô nhíu mày, tỉ mỉ suy nghĩ kỹ lại, Thượng Quân Trừng còn hung hăng kiêu ngạo hơn nhiều so với Diệp Phi Vũ, ra cửa còn có người đi đây được hai ngày, Từ Nam Phương cũng hiểu ra nhiều chuyện. Có nghĩ tới lúc Thượng Quân Trừng mặc long bào, lại nhớ tới đám phóng viên truy hỏi anh ra ở bệnh viện, đột nhiên hỏi “Thượng Quân Trừng rốt cuộc làm gì? Hát kịch ư?”.Diệp Phi Vũ bật cười “Cô nói vậy cũng không sai, Thượng Quân Trừng là ca sĩ, chính là làm nghề ca hát. Nhưng mà có rất nhiều người bợ đỡ cậu ta”.Từ Nam Phương gật đầu, xem ra Thượng Quân Trừng có vẻ rất được yêu thích, vừa rồi lúc ăn cơm, bản tin hình như cũng nhắc tới tên anh ta, nói anh ta hiện giờ đang ở Sơn Tây đóng Đường Minh Hoàng gì gì đó”.“Qủa nhiên là thời thế thay đổi, đào kép được người ta yêu thích thì tôi không lấy làm lạ, nhưng không ngờ thời buổi này, đào kép lại kiếm được nhiều tiền như thế, chẳng khác nào đại gia”.Diệp Phi Vũ mỉm cười “Quân Trừng mà biết cô nói cậu ta như vậy chắc sẽ buồn bực đến chết mất. Nhưng thực ra cô nói vậy cũng không sai, với thân phận của Thượng Quân Trừng, một triệu tệ không có gì khó khăn”.“Nhưng mà thân phận của Thượng Quân Trừng không chỉ đơn giản như vậy”, Diệp Phi Vũ dừng một lúc, rồi nói tiếp, “Tôi nghĩ cô chắc không biết rõ về quan hệ giữa tôi và Quân Trừng. Mặc dù danh nghĩa là bạn bè nhưng thực ra tôi là… cấp dưới của cậu ta. Tôi là tổng giám đốc xí nghiệp dược Nhân Hàm ở Sơn Tây. Xí nghiệp này thuộc quyền sở hữu của Thượng Quân Trừng. Nói thế này cho dễ hiểu đi, Thượng Quân Trừng có một hiệu bán thuốc rất lớn, còn tôi là người giúp anh ta quản lý. Hiệu thuốc này mỗi năm nộp cho Nhà nước hai trăm triệu tệ”. Diệp Phi Vũ biết Từ Nam Phương tới từ cổ đại nên cố gắng giải thích đơn Nam Phương đương nhiên hiểu, hằng năm bọn họ nộp thuế những hai trăm triệu tệ, vậy thì thu nhập chắc chắn không chỉ có vài trăm cười nhạt “Nói vậy thì Thượng Quân Trừng còn là một công tử nhiều tiền”.Nhận ra một chút khinh thường trong giọng nói của Từ Nam Phương, Diệp Phi Vũ lên tiếng biện minh giúp Thượng Quân Trừng “Cũng không phải công tử gì cả, Thượng Quân Trừng tuy còn trẻ nhưng làm nên chuyện. Hai năm trước cậu ta bỏ tiền mua xí nghiệp thuốc lớn cũng không công bố ra bên ngoài, không muốn lợi dụng danh tiếng của mình, trong vòng hai năm đã biến nó thành xí nghiệp nhất nhì cả nước, vậy cũng xem như cậu ta có tài đi”.Từ Nam Phương lạnh lùng nhìn Diệp Phi Vũ “Có tài thật ra phải là anh Diệp đây mới đúng chứ? Anh vừa rồi nói công ty này là Nhân Hàm Sơn Tây phải không, vậy thì chắc hẳn là ở Thái Nguyên? Thượng Quân Trừng tới đây đóng phim cũng không thèm tới thăm công ty một chuyến, vậy mà cũng gọi là làm nên chuyện ư? Tôi thấy anh ta chẳng thèm quan tâm ấy”.Diệp Phi Vũ thầm kinh ngạc, trên mặt không giấu được sự khâm phục với Từ Nam Phương. Vừa rồi anh còn sợ cô không hiểu, nhưng bây giờ phát hiện, không những cô không hiểu mà còn có thể phân tích rõ ràng.“Không quan tâm chẳng phải là rất tốt ư?”, Diệp Phi Vũ nói vậy khiến đáy lòng Từ Nam Phương chợt dậy sóng, “Cậu ta không quan tâm tới công ty mới có thể từ bỏ công ty để giúp cô”.Đúng thế, một triệu tệ đối với Thượng Quân Trừng mà nói cũng không phải là con số nhỏ, huống hồ đây chỉ là giá ước chừng của bên bán đấu giá.“Cho dù thế thì Thượng Quân Trừng cũng sẽ không giúp tôi đâu”.“Vậy còn phải xem trong lòng cậu ta, cô quan trọng hay không quan trọng”. Diệp Phi Vũ vừa nói xong câu này, xích lô đã dừng bánh, bác tài quay đầu lại, lau mồ hôi nói “Tới nơi rồi”.Diễn✿Đàn-Lê-Quý✿ĐônTừ Nam Phương còn đang kinh ngạc nhìn Diệp Phi Vũ, cố gắng lý giải hàm ý trong câu nói vừa rồi của anh ta. Cô quay đầu đi nơi khác, mới bất giác phát hiện bọn họ đã quay về chỗ ô tô của Diệp Phi Nam Phương xuống xe, nhìn những tòa nhà cao tầng mọc san sát nhau, nghĩ tới câu nói của Diệp Phi Vũ, muốn có được khối thiên thạch kia, phải xem trong lòng Thượng Quân Trừng, cô quan trọng hay không quan Phi Vũ trả tiền xích lô, lúc thợ đạp xích lô vừa đi, anh ta đưa cho Từ Nam Phương một lọ thuốc, một chai nước, tay kia xách theo túi quần áo hôm nay vừa mua cho cô “Cô uống hai viên thuốc này đi. Thông thường thì, từ lúc ủy quyền đấu giá đến thời điểm đấu giá công khai là một tháng, chính là ba mươi ngày này, nếu trong khoản thời gian đó cô có thể thuyết phục được Thượng Quân Trừng cho cô số tiền kia, cô hoàn toàn lấy được khối thiên thạch”.Từ Nam Phương tròn mắt nhìn Diệp Phi Vũ, nói không khách khí “Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, không hiểu sao tôi cứ cảm thấy anh đang cố gắng gán ghép tôi và Thượng Quân Trừng thành đôi, nếu không thì vì sao anh luôn miệng nói tốt cho anh ta, luôn miệng nói chỉ có anh ta mới giúp được tôi?”. Ánh mắt cô nghiêm nghị chọc thẳng vào điểm yếu của Diệp Phi Phi Vũ mở cửa cho Từ Nam Phương lên xe, vừa bỏ túi quần áo vào trong, vừa nói “Cô đã thẳng thắn như vậy thì tôi cũng không giấu cô nữa. Tôi làm thế là vì đôi bên cùng có lợi. Cô có được khối thiên thạch cô cần, tôi cũng đạt được mục đích của tôi”.Từ Nam Phương như bừng tỉnh “Anh thích cô Ngô kia?”.Diệp Phi Vũ không trả lời thẳng mà vòng vo “Nói thât, Thượng Quân Trừng không hề thích Ngô Thi Hủy, hai người hoàn toàn không hợp nhau, nếu ở bên cạnh nhau nhất định sẽ là một sai lầm. Tôi chỉ vì muốn tốt cho Quân Trừng mà thôi”. Diệp Phi Vũ muốn giữ lại một lối quay đầu, liều chết không chịu thừa Nam Phương bỗng chốc như hiểu ra tất cả, chỉ cần cô và Thượng Quân Trừng thành đôi, Diệp Phi Vũ mới có cơ hội gần gũi Ngô Thi Hủy. Cô cũng hiểu vì sao Diệp Phi Vũ lại cảnh giác trong lời nói trước mặt mình, anh ta là cấp dưới của Thượng Quân Trừng, đương nhiên không thể dễ dàng thừa nhận ý đồ riêng của mình.“Lên xe đi!”, Diệp Phi Vũ đã giữ cửa xe rất lâu.“Đi đâu bây giờ?”.“Đương nhiên kà ra sân bay, về Bắc Kinh càng sớm, cô càng mau chóng được gặp Thượng Quân Trừng, đúng không?”, Diệp phi Vũ lấy lại nụ cười nho nhãTừ Nam Phương không từ chối, ngược lại, tron lóng dường như đã ngầm đón nhận đề nghị của Diệp Phi Vũ. Thực ra anh ta nói rất đúng, dựa vào tình huống bây giờ của cô, chỉ có thể nhờ vào Thượng Quân Trừng mới có được khoản tiền kếch xù kia. Nhưng nếu chỉ trông chờ vào lòng thương hại thì còn quá xa vời, bắt buộc phải lợi dụng tình yêu của anh Nam Phương mím môi, ngồi vào trong xe. Mặc dù cách làm này trái đạo đức nhưng cô cần phải trở về, cần lấy được khối sao sa kia, cô chỉ có một con đường duy nhất. Thượng Quân Trừng có nhiều nhà riêng ở Bắc Kinh, nhưng thông thường anh hay ở trong khu chung cư Dốc Viên Bô gần công ty, khu này nằm ngay trung tâm thành phố, đi đâu cũng tiện. Thượng Quân Trừng mỗi lần rời khỏi công ty là lại tới đây nghỉ Phi Vũ lái xe tới cổng chung cư thì bị bảo vệ chặn lại bên ngoài, đành phải ngồi trong xe đợi Thượng Quân người chờ đến tận hai giờ đêm, Diệp Phi Vũ đột nhiên nhớ ra chuyện gì, quay sang nói với Từ Nam Phương “Quân Trừng chắc sắp tới rồi, tôi đi trước, cô ngồi trong xe đợi cậu ấy”. Anh ta nói xong liền mở cửa xuống xe.“Một mình tôi đợi anh ấy ư?” Giờ đã canh ba nửa đêm, Từ Nam Phương có chút sợ hãi, vừa thấy Diệp Phi Vũ mở cửa đã vội giữ lấy tay anh nhưng Diệp Phi Vũ không biết thương hoa tiếc ngọc như Thượng Quân Trừng, lạnh lùng nói “Không phải cô muốn tiếp cận Thượng Quân Trừng sao? Bây giờ tôi tạo cơ hội cho cô và cậu ta được ở cùng một chỗ, nếu tôi còn ở đây thì chẳng phải cô nỗ lực vô ích rồi ư?”.Nắm tay của Từ Nam Phương dần dần buông lỏng, Diệp Phi Vũ nói rất đúng, anh ta đưa cô tới đây, chính là vì muốn cô và Thượng Quân Trừng có thể ở cùng nhau. Thượng Quân Trừng cảm thấy áy náy nên sẽ không để cô một mình ngồi trong xe, nhất định sẽ đưa cô vào nhà. Nếu Diệp Phi Vũ còn ở đây thì e rằng Thượng Quân Trừng sẽ bảo anh ta đưa cô Nam Phương nhìn theo Diệp Phi Vũ xuống xe. Anh ta giao cho cô chùm chìa khóa, hướng dẫn cô cách đóng cửa sổ và mở cửa, đến khi Thượng Quân Trừng xuất hiện còn biết cách xuống Phi Vũ đi thẳng không quay đầu lại, Từ Nam Phương chỉ còn cách cố gắng nén nỗi sợ hãi trong lòng, một mình ngồi đợi trong xe. Ngoài cửa sổ vang lên tiếng cộc cộc, cô giật nảy mình quay ra nhìn, thấy một cái đầu đang thập thò ngó vào trong. Ánh đèn đường phản chiếu vào khuôn mặt anh ta, là Thượng Quân Nam Phương vội đẩy cửa nhảy xuống xe, nước mắt thoáng trào ra như suố, nhào vào ngực Thượng Quân Trừng “Cuối cùng anh cũng chịu tới, tôi một mình chờ anh ở đây sợ muốn chết”. Cơ thể Thượng Quân Trừng thật ấm nhưng cô hưởng sự ấm áp trong lòng anh chưa được một giây đã bị đẩy ra. Thượng Quân Trừng hoảng hốt đánh mắt nhìn bốn phía, may mà không có ai trông thấy. Anh nghiêng đầu, trợ tròn mắt nhìn Từ Nam Phương với vẻ kinh ngạc “Sao cô lại ở đây? Tên Phi Vũ kia đâu rồi?”.Từ Nam Phương lau nước mắt nói “Anh ta đưa tôi tới đây, không thấy anh đâu liền bỏ đi rồi”.Thượng Quân Trừng trợn mắt tức giận, muốn mắng mấy câu nhưng trông thấy Từ Nam Phương như vậy lại không nỡ mắng, anh tức tốc vào trong xe, sau đó lấy di động ra gọi tới một dãy số. Điện thoại vừa được nối, Thượng Quân Trừng liền lớn tiếng mắng “Này, cậu làm cái trò gì thế hả? Sao lại đưa cô ta tới nhà tớ?”.Vừa nói, anh vừa liếc nhìn Từ Nam Phương ngồi bên cạnh, cô chỉ mím môi không lên người ngồi rất gần nhau, màn đêm quá yên tĩnh, Từ Nam Phương có thể nghe rõ mồn một tiếng Diệp Phi Vũ vọng ra từ trong điện thoại “Cậu giao xe cho tớ, không phải là muốn tớ đưa cô ấy tới chỗ cậu sao? Này, tớ đã ở đấy đợi cậu cả thế kỷ rồi đây, bảo vệ chỗ cậu cũng thật là có trách nhiệm, lái xe của cậu thế mà còn không cho vào. Tớ đợi ở đấy đến tận hai giờ mới đi đấy…”.Thượng Quân Trừng dở khóc dở cười “Tớ bảo cậu đưa cô ấy về đây lúc nào? Này Phi Vũ, trước giờ cậu làm việc đều rất cẩn thận thế nên tớ mới nhờ cậu giúp, cậu đưa cô ấy tới nhà tới khác nào cố ý tạo scandal cho tớ?”.“Thì chính vì tớ nghĩ rằng cậu mà đi khách sạn thuê phòng mới càng dễ bị phóng viên bắt gặp nên mới…”, Diệp Phi Vũ giả vờ ngốc nghếch, nói với giọng vô tội.“Tớ thuê phòng với cô ấy làm gì?, Thượng Quân Trừng cuống lên, giọng nói cũng cao hơn, nhưng sợ bị người khác nghe được, liền vội vàng đè nén âm thanh một lần nữa. Từ Nam Phương ngồi bên cạnh cúi đầu càng thấp.“Khôn phải tớ đã nói với cậu rồi sao? Cô ấy chỉ là một người xem phim đến mụ mị đầu óc… Haizzz, thôi bỏ đi”. Thượng Quân Trừng liếc nhìn Từ Nam Phương, lời nói đến đầu môi lại nuốt trở về “Cậu mau tới đưa cô ấy đi đi”.“Tớ đang ở sân bay rồi”. Diệp Phi Vũ quyết tâm để Từ Nam Phương ở lại thì đương nhiên sẽ không để Thượng Quân Trừng được như ý, “Mai lãnh đạo thành phố Thái Nguyên tới thị sát công ty của cậu, nếu cậu không muốn để công ty xảy ra chuyện thì đừng có lôi kéo tớ. Tớ nói cho cậu biết, Quân Trừng, Từ Nam Phương này rất tốt, cậu thật là có mắt nhìn người đó”.“Cậu nói vớ vẩn cái cóc khô gì thế?”, Thượng Quân Trừng có oan mà không làm được gì, hiện giờ ai cũng nghĩ rằng anh và Từ Nam Phương có quan hệ không đàng hoàng.“Ha ha!”. Tiếng cười của Diệp Phi Vũ truyền tới, “Có gì đâu, cậu phong lưu nổi tiếng trong giới giải trí, trẻ con mẫu giáo cũng biết, còn giả vờ với tớ làm gì. Có gì ngại mà không dám nhận chứ, lại còn nói người ta bị bệnh tâm thần, tớ thấy người ta cực kỳ bình thường ấy. Chẳng qua giống tớ một điểm là quê mùa chưa thấy được nhiều thứ trên đời này thôi, cậu mới không bình thường ấy, đối xử với người ta…”.Không đợi Diệp Phi Vũ nói hết, Thượng Quân Trừng đã cúp máy. Có vẻ như trông chờ Diệp Phi Vũ đến đưa Từ Nam Phương đi là việc bất khả Quân Trừng bực bội ném di động đi, chiếc di động và vào cửa kính phát ra một tiếng động lớn. Từ Nam Phương co rúm người lại, dường như bị sự tức giận của Thượng Quân Trừng làm cho sợ hãi. Cô mở cửa xe, chợt nghe thấy Thượng Quân Trừng nói “Cô làm cái gì thế?”.Từ Nam Phương cúi đầu nói “Tôi biết đã mang lại nhiều phiền phức cho anh, còn khiến cô Ngô hiểu lầm anh, tôi không nên ở lại đây nữa, tôi đi trước đây…”.Mấy tiếng “cô Ngô” của Từ Nam Phương khiến Thượng Quân Trừng không kìm được mà nhớ tới tổn thương mà Ngô Thi Hủy gây ra cho cô. Bộ dạng hùng hổ của anh vơi đi một nửa “Cô có chỗ để đi à?”.Từ Nam Phương im lặng không Quân Trừng vừa nhìn đã biết cô căn bản không có nơi nào để đi. Anh tức giận nói “Đóng cửa lại!”, rồi khởi động không hề muốn đưa Từ Nam Phương về nhà nhưng giờ mà đưa cô tới khách sạn lại càng không thể, chẳng khác nào tự rước họa vào thân. Xe đi vào cổng chung cư, Thượng Quân Trừng hạ cửa kính xe xuống một chút để đưa thẻ từ ra vào cho bảo vệ kiểm tra. Vừa trông thấy mặt anh, bảo vệ đã nhanh nhẹn chạy tới giữ cửa và nhận thẻ, còn ngó vào trong Quân Trừng cực kỳ gượng gạo, mặc dù nhân viên bảo vệ rất hiểu quy tắc công việc nhưng anh vẫn cảm thấy như mình vừa làm điều gì xấu. Vừa được bảo vệ cho phép, anh liền tức tốc lái xe chạy vào bên Quân Trừng đi trước dẫn đương, Từ Nam Phương xách một túi đồ lớn theo sau. Một người rón ra rón rén sợ bị bắt gặp, một người lóng ngóng vụng về chẳng khác nào nàng dâu từ thôn quê mới nhưng điều không mong muốn nhất vẫn xảy thang máy vừa mở, hai người liền đụng mặt một đôi vợ chống trung niên đi xuống. Cặp kính râm của Thượng Quân Trừng không cản được cái nhìn tò mò của họ. Dù khu chung cư này đều là những người giàu có nhưng ngôi sao như Thượng Quân Trừng vẫn rất thu hút sự chú ý của người phụ nữ trung niên chủ động lên tiếng “Chào buổi sáng”. Bà ta vừa nói vừa né sang một Quân Trừng nghĩ thầm trong đầu, mới có năm giờ sáng, sớm thế này không biết sao đã có người đi ra cao ngạo gật đầu rồi đi vào thang máy. Từ Nam Phương vẫn đứng bên ngoài không nhúc Quân Trừng vốn dĩ không muốn để người khác bắt gặp nhưng hiện giờ Từ Nam Phương đứng bất động ở đó, lại còn mang theo một túi đồ lớn như vậy, chẳng khác nào đã khai rõ, không khỏi khiến người khác dòm Quân Trừng đứng trong thang máy liếc mắt với Từ Nam Phương, ý bảo cô mau chóng đi vào, nhưng Từ Nam Phương thấy căn phòng nhỏ tý bao kín bốn phía như vậy, thật sự không hiểu Thượng Quân Trừng vào đó làm nữ vốn có tính tọc mạch, người đàn bà kia cũng không ngoại lệ, bà ta cứ đứng bên cạnh Từ Nam Phương liếc nhìn Thượng Quân Trừng trong thang Quân Trừng lại càng căng thẳng, mắt nháy liên tục, cố tình vờ như không quen biết Từ Nam Phương “Cô có muốn lên tầng không? Không thì để tôi đóng cửa”. Nói xong, anh liền ấn nút đóng thang Quân Trừng làm vậy chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này. Mấy lời vừa rồi nói ra còn ai nghe ngoài Từ Nam phụ nữ trung niên nhìn họ bằng ánh mắt chế nhạo, sau đó bị ông xã mình lôi cửa sắp bị đóng lại, Từ Nam Phương vội hô lên “Chờ tôi với, Danny!”.Lúc này Thượng Quân Trừng quả thực đã bị Từ Nam Phương chọc cho điên lên “Tôi đã nói rồi, cô đừng gọi tôi là Danny nữa!”. Anh vừa dứt lời liền bị người phụ nữ trung niên kia quay đầu lại nhìn, anh bực mình lôi Từ Nam Phương vào Nam Phương kêu “Oái” một tiếng, Thượng Quân Trừng vội buông tay, khuôn mặt cô đầy vẻ thống khổ. Bấy giờ anh mới nhận ra vì quá nóng vội nên mình đã túm phải cánh tay bị thương của cô. Cơn thịnh nộ đang bùng phát trong anh đành phải ngậm ngùi nuốt vào ấn nút đóng cửa, thang máy chuyển động lên trên. Từ Nam Phương chợt cảm thấy thân thể mất thăng bằng, tuy rất muốn biết chuyện gì đang diễn ra nhưng thấy vẻ mặt khó coi của Thượng Quân Trừng lại không dám hộ của Thượng Quân Trừng nằm ở tầng ba mươi sáu, cũng chính là tầng cao nhất của tòa nhà. Anh mở cửa để Từ Nam Phương vào trong, rồi đóng cửa lại, nói với cô “Cô cứ ở đây một đêm đã, mai tôi thu xếp giúp cô”.Từ Nam Phương gật đầu, trong lòng trộm cười Thượng Quân Trừng này quá ngây thơ, mời vào thì dễ nhưng đuổi ra thì khó, anh đã đưa cô tới đây, lại còn muốn đá cô ra ngòai, sợ rằng không dễ dàng như Nam Phương học theo Thượng Quân Trừng, tháo giày ra, giẫm chân xuống nền Quân Trừng lấy một đôi dép đi tỏng nhà ném tới trước mặt cô, nhận lấy túi đồ trong tay cô rồi đi vào trong Nam Phương đứng ngoài cửa quan sát căn phòng của Thượng Quân Trừng, điều kiện còn hơn cả khách sạn Sơn Tây, đồ đạc xa hoa lộng lẫy, chỉ có điều hầu hết là màu đen hoặc đỏ sẫm, từng mảng màu như muốn làm nhức mắt người khác. Từ Nam Phương cảm thấy không được quen cho lắm.“Này, qua đây!”, Thượng Quân Trừng gọi, Từ Nam Phương vội vàng chạy vào trong. Căn hộ của anh không qúa rộng, nhìn đi nhìn lại, vừa vào cửa là phòng ăn và phòng khách, ngoài ra còn có ba phòng Quân Trừng đem hành lý của Từ Nam Phương vào một phòng ngủ cho khách, nói “Cô ngủ ở đây”. Anh ngáp dài một cái, có lẽ từ lúc lên lầu đến lúc vào nhà đã cảm thấy buồn ngủ, đầu óc mệt nhoài, đôi mắt vốn tinh nhanh đã không còn lanh lợi, vẻ mặt đầy uể oải.“Tôi đi ngủ trước đây, có chuyện gì mai rồi nói”. Nói xong, anh dụi mắt, đi sang căn phòng kế bên. Từ Nam Phương theo ra ngoài nhưng Thượng Quân Trừng đã đóng cửa sầm Nam Phương hài lòng quay lại phòng mình. Lúc cởi quần áo nằm lên giường, ngoài cảm giác đau nhức ở cánh tay, cô còn có cảm giác bình yên, có lẽ chỉ khi ở bên cạnh một người không mưu không kế như Thượng Quân Trừng, cô mới có thể an nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh mình ngã nhào vào lòng Thượng Quân Trừng, mặt cô chợt nóng ran. Cô không biết vì sao mình lại chẳng do dự mà lao vào lòng anh, liệu có thật chỉ vì muốn giữ được trái tim anh hay không?Đêm nay là một đêm ngủ ngon của Từ Nam Phương. Lúc cô tỉnh lại đã là buổi trưa, ánh mặt trời xuyên qua lớp rèm cửa chiếu thẳng vào trong phòng, ấm áp dễ chịu. Cô mặc quần áo, qua loa vuốt lại mái tóc rồi đi vào phòng vệ có điều, khi cô vừa bước vào cửa liền xảy ra một chuyện không nên xảy ra. Cô hét lớn một tiếng, khiến Thượng Quân Trừng đang đứng quay mặt về phía bồn cầu bị dọa một trận mất mật. Anh quay đầu lại, đối diện với Nam Phương ngây người nhìn Thượng Quân Trừng, ánh mắt chậm chạp không biết làm sao rời khỏi cơ thể anh. Thượng Quân Trừng cũng thất kinh, một tay kéo quần, một tay nắm lấy vật từ trong quần ra, đối mặt với Từ Nam Cô là ai?”, Thượng Quân Trừng dường như đã hoảng hốt đến mức hồ đồ nên mới chào đầu bằng một câu nói như cuống quýt mặc lại quần cẩn thận, cố tỏ ra trấn tĩnh đậy nắp bồn cầu. Tiếng nước xả ào ào tạm thời che giấu vẻ chột dạ của nhìn bộ mặt xám xịt của Từ Nam Phương, giận dữ nói “Sao cô lại ở đây?”.Cuối cùng Thượng Quân Trừng cũng nhận ra cô là ai, nhưng nãy giờ Từ Nam Phương vẫn chưa hoàn hồn lại. Đến khi anh huých nhẹ vào cánh tay bị thương của cô, cô mới giật mình như tỉnh khỏi giấc mộng.“Người bị hại là tôi, cô đần người ra đấy làm cái gì?”, Thượng Quân Trừng quả thực đã bị chọc cho tức điên Nam Phương vừa mới có phản ứng trở lại, nghe được câu nói của v, liền xoa xoa cánh tay đau nhức của mình, nhăn mặt đáp “Sao anh không đóng cửa?”.“Này này, đây là nhà tôi, trong nhà chỉ có một mình tôi, tôi đi WC thì cần cóc gì phải đóng cửa?”, Thượng Quân Trừng giận dữ nói, “Ơ, khoan đã, sao cô lại ở trong nhà tôi?”. Anh càng nói càng hồ Nam Phương trả lời “Chính anh đưa tôi về đây chứ ai?”.“Tôi đưa cô về?”, Thượng Quân Trừng kinh ngạc, nhưng sau một lúc nghĩ lại, nhớ ra đúng là có chuyện này. Anh lầm bầm trong miệng “Xem ra hôm qua tôi quá mệt mất rồi”.Từ Nam Phương không tiếp lời, chính cô cũng bị “bẩn mắt” mà vẫn phải nén giận. Chuyện vừa rồi thật sự là ngoài ý muốn, mặc dù cô đã từng nghĩ tới hạ sạch phải dùng sắc để đối phó với Thượng Quân Trừng, nếu nhất định phải xài tới thủ đoạn này, hai người “không mảnh vải che thân” đối diện với nhau là chuyện khó tránh khỏi, thế nhưng tình thế xấu hổ như vừa rồi, quả thực cô không ngờ Nam Phương xoay người, đi tới bồn rửa mặt đằng trước, cầm lấy cốc định súc miệng. Thượng Quân Trừng theo sau cô, lên tiếng “Cô cầm cốc của tôi làm gì?”. Giọng điệu dọa người của anh khiến Từ Nam Phương vội vàng buông chiếc cốc xuống. Thượng Quân Trừng trợn mắt “Đêm qua cô có dùng cốc của tôi không đấy?”, anh liếc nhìn chiếc cốc còn dính nước mà chiếc khăn mặt ướt sũng của mình.“Tôi, tôi không biết…”Đối với bộ dạng này của Từ Nam Phương, Thượng Quân Trừng trước giờ hoàn toàn chịu chết. Anh cầm lấy cái cốc và bàn chải đánh răng duy nhất, đặt vào tay cô “Hôm nay ban ngày tôi không bận việc gì, cô muốn đi đâu, tôi đưa cô đi”.Thấy cô không trả lời, anh hỏi lại lần Nam Phương đành nói “Tùy anh, đi đâu cũng được”.Thượng Quân Trừng đã đi vào phòng của cô, nói vọng ra “Cô thu dọn đồ đạc lại đi đã…”, đang nói dở, anh đột nhiên im bặt. Từ Nam Phương đoán được Thượng Quân Trừng chắc hẳn đã trông thấy thuốc và băng gạc của đi ra, vẻ mặt Thượng Quân Trừng đã không còn hung hãn như ban nãy, anh tới trước mặt cô, dịu dàng hỏi “Sao bệnh viện kê nhiều thuốc cho cô như thế? Chẳng phải đã nói là không quá nghiêm trọng rồi sao? Thật ra rất nặng phải không?”. Trong mắt anh, Từ Nam Phương là kiểu người sắn sàng ngậm đắng nuốt lắc đầu “Không có gì, chỉ là vết thương nhỏ”.Lúc này Thượng Quân Trừng mới có thể giải thích với Từ Nam Phương chuyệ lúc trước “Việc này đều do Ngô Thi Hủy không tốt. Có điều cô ta tiểu thư quen rồi nên mới trút giận lên đầu cô… Cô uống thuốc chưa?”. Giọng nói của anh nhỏ nhẹ như chú cừu Nam Phương lại lắc đầu “Tôi không biết nước ở đâu>”.Thượng Quân Trừng đi lấy nước, vừa đi vừa nói “Không biết có thể hỏi tôi cơ mà, không uống thuốc vào là bị nhiễm trùng đấy”.Anh dúi cốc nước vào tay cô, khiến cô có phần kinh ngạc.“Lát nữa nhớ uống đấy!”.Từ Nam Phương tròn mắt nhìn Thượng Quân Trừng “Anh đối xử với tôi như vậy, tôi không quen”.Tuy nhiên, Thượng Quân Trừng cũng chỉ dịu dàng được một chốc một nhát “Đã được quan tâm còn nhiều lời!”. Chợt cảm thấy câu nói của mình có phần gượng gạo, anh lấy lại trạng thái bình thường hỏi “Lát nữa cô đi đâu? Người nhà của cô ở đâu để tôi đưa cô tới tìm họ?”.Từ Nam Phương liếc nhìn anh “Tôi không có người thân ở đây”.Thượng Quân Trừng đờ người “Thế sao cô còn tới Bắc Kinh?”.Từ Nam Phương sợ sệt lắc đầu “Tôi không biết đi đâu, cũng không biết tại sao lại theo cách anh tới Bắc Kinh”.Thượng Quân Trừng đảo mắt, hai hàm răng nghiến ken két “Lại là chủ ý của cái tên Diệp Phi Vũ kia!”. Anh ta chẳng khác nào đã rước thêm phiền phức cho Thượng Quân Trừng.“Thế gia đình cô ở đâu?”Hai mắt Từ Nam Phương đã ngập nước “Tôi không có nhà…”.Tuy rằng bất đắc dĩ nhưng Thượng Quân Trừng cũng không nhắc tới chuyện này nữa, lúc này dạ dày anh đã lên tiếng biểu tình. Anh vừa rửa mặt vừa nói với Từ Nam Phương “Đợi tẹo nữa rồi đi ăn cùng tôi”.Từ Nam Phương đứng phía sau gật đầu, nhưng không biết phải chờ bao lâu. Cô quan sát Thượng Quân Trừng vừa đứng vừa vuốt lại tóc, vừa dùng chất gì đó bôi đầy mặt, mất nguyên nửa tiếng đồng hồ, sau đó anh quay vào phòng ngủ thay quần áo, lại tốn gần một Nam Phương đừng chờ đến sốt ruột, nghĩ bụng đào kép quả nhiên là đào kép, chỉ biết dựa vào bề ngoài. Thượng Quân Trừng này ưa nhìn, đáng tiếc đầu óc quá đơn buồn chán đi loanh quanh trong căn hộ, phát hiện ra một căn phòng chứa rất nhiều nhạc cụ. Cô không hiểu về nhạc cụ phương Tây nhưng nhạc cụ Trung Quốc thì có biết chút ít. Cô cầm lấy cái huyên, đặt bên môi, một khúc nhạc xa xăm đầy thê lương chậm rãi vang lên, lúc thì như một dòng suối nhỏ không biết từ đâu đang cuồn cuộn chảy xiết, lúc lại bồng bềnh như những vạt mây đang trôi lững lờ phía chân Nam Phương nhắm mắt lại lắng nghe tiếng nhạc, bỗng dưng cảm nhận được sau lưng có người, cô dừng thổi, quay đầu lại đã thấy Thượng Quân Trừng đứng đấy từ lúc nào, vẻ mặt tươi tỉnh.*Huyên Nhạc khí làm bằng đất, hình quả trứng, có sáu lỗ“Sao không thổi nữa?”, Thượng Quân Trừng hoàn toàn không ngờ Từ Nam Phương còn biết chơi nhạc cụ, “Cô biết thổi huyên à?”.Từ Nam Phương thẹn thùng cười “Lúc nhỏ tôi lang thang bên ngoài với cha, rảnh rỗi thường thổi cái này”. Thực ra, phụ nữ khi vào trong cung, cầm kỳ thi họa, có cái nào không biết? Miễn là Hoàng thượng thích, họ đều phải học cho bằng giỏi mới thôi. Chỉ có tinh thông mọi thứ như thế mới đáp ứng được nhu cầu của Hoàng thượng, mới không bị người khác đá bay.“Cái huyên này cô thấy thế nào?”Từ Nam Phương ngắm nghía một lúc mới đáp “Chế tác tốt, âm rất chuẩn, nhưng mà huyên vốn là nhạc cụ cổ, càng cũ càng tốt. Cái huyên này mới làm, rất khó tạo được âm điệu xa xưa, nếu như đem chôn xuống đất chừng hai năm, đảm bảo lúc lấy ra thổi sẽ đạt được hiệu quả rất tốt”.Thượng Quân Trừng kinh ngạc nhìn cô, ánh mắt hiện lên vẻ thích thú “Không ngờ cô còn biết những điều này”. Truyện " Bí Mật Vượt Thời Gian " là câu chuyện về số phận trắc trở của Từ Nam Phương, cung phi của Hoàng đế Vạn Lịch. Một câu chuyện đầy những tình tiết bất ngờ và thú vị, những nhân vật trong truyện được xây dựng với một tính cách đặc trưng, rất riêng và thu hút, t ruyện ngôn tình này còn có yếu tố truyện xuyên không đến hòa hợp. Khoảng cách năm trăm năm chỉ trong nháy mắt, duyên phận kỳ lạ đã đưa nàng đến tương lai 400 năm sau. Tại đây nhiều biến cố ngang trái đã xảy ra, cuốn nàng vào vòng xoáy của tất cả các âm mưu, tình yêu và thù hận. Bị cuốn vào tương lai, cô độc ở trong một không gian xa lạ, Từ Nam Phương cố níu lấy chiếc phao mà mình gặp được - Thượng Quân Trừng, Và sự xuất hiện của Diệp Thi Vũ đã đẩy cả ba vào vòng xoáy của âm mưu và lừa dối, những nỗi hận thù từ bao thập kỷ, cha con tàn sát, mẹ con đoạn tuyệt, kiếp trước kiếp này.... Khối Thiên Thạch kỳ lạ là thứ duy nhất có thể đưa Từ Nam Phương trở về quá khứ, nhưng tiếc rằng nó đã rơi vào tay lão Vương gia nhà họ Hạ. Gia tộc họ Hạ như một ngọn núi lửa giữa lòng đại dương, mà khối thiên thạch và sự xuất hiện của Từ Nam Phương chỉ là chất xúc tác làm ngọn núi lửa ấy phun trào. Suốt mười năm dãy giụa nơi hậu cung đen tối, Từ Nam Phương cũng không còn là cô gái ngây thơ và mơ mộng nữa. Lợi dụng - bị lợi dụng, tính kế - bị tính kế, âm mưu trùng điệp, bí mật sâu xa, quá trình lấy lại khối thiên thạch gặp nhiều khó khăn, nhưng cũng giữa chiếc lưới của âm mưu và dối trá ấy, bông hoa tình yêu vẫn nở rộ, xoa diệu những trái tim đã băng giá từ lâu. Cuối cùng Nam Phương cũng lấy lại khối thiên thạch, nhưng cô vẫn không thể trở về quá khứ? Còn cần điều kiện gì mới có thể tác động khối thiên thạch? Đúng lúc này cô phát hiện ra chân lý của những điều cô đã từng cho là sự thật. Sự lựa chọn giữ trở về quá khứ và ở lại hiện tại, giữa sự an nguy của người cha thân thương và người đàn ông cô yêu. Số phận của nữ chính trong truyện , mối nhân duyên của cô sẽ có cái kết ra sao? Người đàn ông cô yêu là ai. Nhà họ hạ sẽ thuộc về tay kẻ nào. Mọi thứ đều là ẩn số, còn khối thiên thạch kia mới có thể giải mã được ẩn số ấy. Trên thế giới xa nhất khoảng cách không phải nháy mắt liền có thể tìm đến mà là chưa gặp nhau, đã nhất định không gặp được nhau. Đọc truyện và chiêm nghiệm, theo dõi những truyện khác cùng thể loại như Giao Dịch Hàng Tỷ Tà Thiếu Xin Dùng Chậm , Thiên Tài Bảo Bối Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta , Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh ,... Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Bí Mật Vượt Thời Gian! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Nuôi Vợ Để Yêu Kim Tinh Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc Phỉ Ngã Tư Tồn Tiểu Thích Khách Trong Vương Phủ Nãi Hương Lưu Ly Tửu Thú Ngô Niệm Kiếm Tiên Oan Hoa Bạch Y Hắc Dạ Hành Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em Liêu Uyển Hồng Hiểu lầm được xóa bỏ, phóng viên không thể đào bới thêm được cái gì nữa, đành phải tim những vấn đề khác để hỏi Thượng Quân Trừng. Thượng Quân Trừng và trợ ký Jim đáp được hai câu thì vội vàng lấy lý do phải đi cho kịp chuyến bay để rời khỏi bệnh viện, jim cười hì hì nói với đám phóng viên “Quân Trừng bây giờ phải ra sân bay ngay, nếu còn vấn đề gì mời các vị hỏi vào dịp khác”.๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý ĐônJim dùng tay ra hiệu, Thượng Quân Trừng dành cho đám phóng viên một nụ cười tạm biệt. Bỗng nhiên một phóng viên của một đài truyền hình cố hỏi thêm câu cuối “Anh có thể gửi lời chào tới khán gải bằng tiếng Ý được không?”.Thượng Quân Trừng đành ngắn gọn nói một câu bằng tiếng Ý “Xin chào mọi người, tôi là Danny – Thượng Quân Trừng, tôi sẽ dùng tiếng hát để báo đáp lạo lòng yêu mến của mọi người”, nói xong, anh còn dùng tiếng Trung để thuật lại một lần nữa.“Cám ơn Quân Trừng!”, phóng viên hài lòng nhìn về phía máy quay ra hiệu thành Thượng Quân Trừng và Jim đi ra từ giữa vòng vây phóng viên thì một tiếng động đột ngột vang lên trong phòng bệnh. Giống như đã hẹn sẵn, tất cả những âm thanh khác đều im bặt, căn phòng rộng trở nên yên tĩnh tưa như không có phóng viên không hẹn nhau trước mà đồng loạt quay đầu nhìn vào phía trong của gian phòng, cô gái được nhắc đến như nhân vật chính của câu chuyện đã ngồi dậy trên giường, đôi mắt cô ta nhìn chằm chằm vào Thượng Quân Trừng, tiếng động vừa rồi rõ ràng là cô ta cố ý gây vấn đề thóang cái đã quay trở lại, đám phóng viên tinh ranh lập tức tìm ra manh lới mới, ánh đèn flash lại loang loáng liên tục khiến người ta có cảm giác chói hàng lệ lặng lẽ chảy xuống trên khuôn mặt cô gái kia, mái tóc rối bời và lớp phấn trang điểm dường như không thể che dấu được đôi mắt đầy thần thái của mắt biết nói ấy lúc này đang bị chìm ngập trong dòng lệ không ngừng và Thượng Quân Trừng dừng bước chân, nhưng họ đều có cảm giác rất kỳ lạ. Cô gái ngồi trên giường kia hình như vừa gọi Thượng Quân Trừng bằng tên Danny, và hình như còn dùng tiếng Ý!Ảo giác ư?!Thượng Quân Trừng và Jim nhìn nhau. Một người Trung Quốc thần kinh có vấn đề làm sao có thể nói được tiếng Ý?Nhưng bọn họ hoàn tòan không nghe sai, cô gái ngồi trên giường kia nhìn Thượng Quân Trừng bằng ánh mắt u óan “Anh thật sự nhẫn tâm để em lại nơi này một mình sao?”.Thượng Quân Trừng nghe không sai, cô ta nói câu đó, hơn nữa còn dùng tiếng Ý.“Cô ấy nói cái gì thế?”“Ai biết tiếng Ý không?”Đám phóng viên lại nhao nhao lên, kẻ ngu cũng biết chỗ này có tin tức để bới móc, dù họ không hiểu tiếng Ý nhưng vẫn mở bút ghi âm và mỉco ra, vẻ mặt hưng phấn quá mức. Nếu như cô gái kia chỉ là một người hâm mộ ca nhạc bình thường thì sao lại biết nói tiếng Ý chứ? Huống hồ, Thượng Quân Trừng còn nhất nhất cho rằng cô ta có vấn đề về thần dù là tình huống gì đi nữa, chắc chắn Thượng Quân Trừng có chuyện giấu diếm, đây phải chăng là một tin cực “hot” hay sao?! Nhìn sắc mặt u buồn của cô gái kia, phải đến tám phần cô ta là bạn gái cũ của Thượng Quân viên mồm năm miệng mười cái gì cũng muốn hỏi, người này chen người kia, người kia cản Thượng Quân Trừng, cuối cùng Thượng Quân Trừng và Jim bị bọn họ vây kín, bắt phải giải này Jim đã sa sầm mặt “Này! Cô nói bậy bạ gì thế hả? Chúng tôi không quen biết cô!”.Nhưng cô gái kia vẫn không có ý định dừng lại “Danny, anh muốn vứt bỏ em đúng không? Thế nên anh mới lừa họ”.“Được rồi được rồi”, Jim bắt đầu hoang mang, “Qủy kế! Qủy kế! Qủy kế! Cô gái này nhất định có vấn đề gì đó!”.Jim dùng tiếng Ý nói với Thượng Quân Trừng. Tình huống như thế này bọn họ chưa từng gặp qua, cũng tuyệt đối không ngờ tới, thậm chí còn không biết ứng phó ra làm Quân Trừng cũng không tránh khỏi sợ hãi, nhưng anh vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, nói bằng tiếng Trung thật rành mạch “Cô cho rằng cô nói như vậy sẽ có người tin sao? Tôi đúng là đã được mở rộng tầm mắt rồi. Hóa ra trên đời này vẫn còn có hạng người như cô!”.Đám phóng viên tuy rằng nghe không hiểu đầu cua tai nheo gì nhưng đều nôn nóng muốn tham gia vào cuộc đối thoại của họ. Jim vẫn còn đứng một bên ra sức giải thích trong khi đã có mấy phóng viên chuyển mục tiêu tấn công sang cô gái kia, anh một câu, tôi một câu, tranh cãi hỏi “Xin hỏi cô và Thượng Quân Trừng có quan hệ gì?”.“Hai người có phải người yêu không?”. Có người không biết tiếng Ý, đành dùng tiếng Anh để gái trên giường cười nhạt, nhìn về phía Thượng Quân Trừng, nói “Em là người con gái của anh! Em nói với họ như vậy, được không?”. Cô cố ý khiến đám phóng viên kia có luống cuống cũng không làm được gì, từ đầu tới cuối không hề dùng tới tiếng Trung.“Cô muốn làm gì?”, Thượng Quân Trừng lạnh lùng cũng sắp phát điên, giọng nói gần như mang theo giọng điệu khẩn cầu “Cô muốn cái gì? Bao nhiêu tiền? Bọn Mika cho cô bao nhiêu tiền, chúng tôi có thể cho…” Còn chưa kịp nói xong, Jim đã bị Thượng Quân Trừng chặn lại không cho nói tiếp. Tuy rằng đám phóng viên không thể hiểu được ngay lúc này, nhưng kiểu gì cũng có cách nghe hiểu được những lời họ gái trên giường đáp “Rất đơn giản. Tôi đi cùng hai anh. Bằng không, tôi sẽ nói với bọn họ rằng tôi là người con gái của anh”.Jim vừa nghe được những lời đó thì run bần bật, duờng như có thể tưởng tượng ra hình ảnh hoàn mỹ mà Thượng Quân Trừng tạo dựng bấy lâu sụp đổ trong chớp mắt. Anh ta định thỏa hiệp thì Thượng Quân Trừng lại không hề khách khí mà cắt ngang “Vậy thì cô đi mà nói với họ. tôi ghét nhất là bị người khác chống chế, Cô cứ thử xem bọn họ tin hay không tin, tôi không thèm chấp một kẻ điên!”.“Đừng đừng…”, Jim kéo Thượng Quân Trừng lại, sợ anh nhất thời kích động mà làm hỏng chuyện, sau đó quay lại tươi cười nhìn cô gái kia “Cô đi cùng chúng tôi…”.Jim còn chưa kịp nói hết câu, Thượng Quân trừng đã chặn họng “Anh bị điên à? Anh làm vậy phóng viên sẽ không tung tin vớ vẩn chắc? Anh đưa cô ta đi theo phóng viên càng có chuyện mà viết bậy”. Khuôn mặt đẹp trai của Thượng Quân Trừng lúc này đã xám ngoét vì giận dữ, từ khi bắt đầu đi hát đến giờ, anh chưa từng gặp phải ngừời như vậy. Đối phương lại là một cô gái nhìn cũng không đến nỗi nào.“Nhưng mà…”, Jim bị ánh đèn flash làm cho choáng váng đến nỗi hai châm mềm nhũn.“Được rồi, cô nói cô là người con gái của tôi, vậy cô nói xem, nốt ruồi trên người tôi ở trước ngực hay sau lưng?” Thượng Quân Trừng hỏi cô gái bằng tiếng Ý. Anh vô cùng tự tin với câu hỏi này, bởi vì khi cô ta vừa nghe xong, sắc mặt đã trắng nhợt, không trả lời Quân Trừng cười nhạt “Cô không trả lời được đúng không? Ngay cả nốt ruồi trên người tôi nằm ở vị trí nào cô cũng không biết thì làm sao có thể là người con gái của tôi được? Tôi nói cho cô biểt, cô còn chơi cái trò bịp bợm này nữa tôi sẽ bào cảnh sát, sẽ tố cáo cô tội bịa đặt, tội bôi nhọ nhân phẩm người khác!”.Cô gái đang ngồi trên giường không hề nhụt chí, tốc chăn ra, xuống giường, đi đến bên cạnh Thượng Quân Trừng rồi mỉm cười. Nụ cười ấy khiến Jim chợt rùng mình. Vây quanh là đám phóng viên nhưng cô đều coi như không thấy đi tới trước mặt Thượng Quân Trừng, ánh mắt như đang nhìn một sinh vật bậc thấp, liếc nhìn Thượng Quân Trừng, giọng nói không chút hoang mang “Anh có nốt rồi trước ngực hay sau lưng, em không nhờ rõ. Hay là để em nói với họ, anh có một nốt ruồi son ở dưới mông? Em cũng không biết bọn họ có tin hay không nữa!”. Giọng nói của cô không lớn, nhưng cả Jim và Thượng Quân Trừng đều nghe rõ mồn mắt cô gái bắn ra một cái nhìn nghiêm nghị khiến Jim thiếu chút nữa té ngửa. Trong đầu anh ta chỉ còn hai chữ “độc ác”, người phụ nữ này quả thật độc ruồi ở mông ư? Thật đúng là nhọc công cô ta nghĩ ra được! Thượng Quân Trừng khẳng định sẽ không chịu cởi quần ra trước mặt mọi người, dù có thể chứng minh được cô ta nói dối, nhưng trò khôi hài này truyền ra thì thực sự tổn hại càng lớn tới hình tượng Thượng Quân đã xảy ra thành thế này cũng chỉ còn nước đưa cô gái rắc rối kia theo mà thôi, Jim đã hoàn toàn thỏa hiệp rồi. Anh ta tóm lấy Thượng Quân Trừng “Đi thôi đi thôi, chúng ta rời khỏi đây rồi tính sau, cậu vuét lại cô ta ở đây thật sự còn không biết xảy ra chuyện gì nữa…”. Jim cuống đến sắp phát khóc, anh ta biết chuyện hôm nay sẽ trở thành một vụ rùm beng cực lớn, đã chắc như đinh đống cột. Giới truyền thông sẽ suy đoán bừa bãi quan hệ giữa Thượng Quân Trừng và cô gái kia. Jim thật khó mà tưởng tượng được ngày mai sẽ đọc được nhữung tin tức như thế nào, nhưng dù họ có phỏng đoán thế nào thì Thượng Quân Trừng một câu cũng sẽ không thừa cô gái này theo, quả thực là hành động chưa khảo mà đã xưng, công nhận quan hệ giữa họ có uẩn khúc. Thế nhưng cô ta đã nói ra những điều khó nghe như vậy rồi, giờ mà để cô ta lại ở một mình thì thật sự không biết cô ta còn nói ra chuyện gì kinh khủng hơn may là hiện tại cô ta chỉ nói tiếng Ý, đám phóng viên nghe đều không hiểu, Jim kéo cô ta lại “Đi đi!.”. Những chuyện khác đợi ngày mai xem tình hình ra sao rồi tìm cách ứng phó, hiện giờ ở chỗ này nhiều lời càng rắc Quân Trừng muốn ngăn lại nhưng Jim đã nhanh đẩy cô gái kia ra giữa vòng vây, giải thích với đám phóng viên “Nhường đường, nhường đường, cô ấy vừa nói ra địa chỉ của gia đình. Bây giờ tôi phải đi nhờ đồng nghiệp đưa cô ấy về nhà. He he! Làm ơn nhường đường chút nào!”. Vừa nói, anh ta vừa lôi kéo Thượng Quân Trừng, bảo anh không được tức giận, càng không nên nói thêm gì một tay kéo Thượng Quân Trừng, một tay dắt cô gái kia, lại còn không ngừng gật đầu chào phóng viên, dù vẫn có vài nhân viên nữa giúp ba người thóat ra khỏi vòng vây của phóng viên nhưng chung quy vẫn khó mà chống lại được thế tấn công mãnh liệt của bọn họ, Jim gần như đã cảm thấy ngộp ✿ Đàn - Lê - Quý ✿ ĐônRa khỏi phòng bệnh, xuống dưới tầng một chỗ chiếc xe việt dã dã đã đợi sẵn, tất cả mất mười lăm phút đồng hồ, cả ba người đều chảy cạn mồ chiếc xe đỗ bên ngoài, nhân viên đã mở sẵn cửa chiếc xe đầu tiên, Jim nói với Thượng Quân Trừng “Cậu lên xe trước đi!”. Ý của anh ta là sẽ để cô gái này ngồi xe nhưng còn chưa kịp vào trong xe, Thượng Quân Trừng nhìn xuống cánh tay của mình thì thấy nó đã bị cô gái kia víu chặt. Cảnh tượng lập tức lại thu hút ánh đền flash thi nhau nổi lên.“Cô làm cái quái gì thế hả?”, Jim cáu gắt.“Tôi muốn đi cùng anh ta.” Cô gái nói với giọng chắc như đinh đóng cột, không cho người khác bất kỳ cơ hội thương lượng nào.“Được được, hai người cùng lên xe đi. Tôi ngồi xe sau.” Jim đành phải giật dây cho Thượng Quân Trừng đưa theo cô gái kia lên xe, anh ta hoàn toàn không muốn để cho phóng viên bắt thóp được điều Quân Trừng cố sức giằng tay ra khỏi cô gái kia nhưng cô ta hệt như cái đuôi mọc trên người anh vậy, vùng vẫy thế nào cũng không thoát được. Anh đã ngồi vào trong xe rồi mà cô ta vẫn còn tóm chặt lấy anh, nhưng hai cái chân lại không chịu nhấc Quân Trừng nổi giận “Cô không đi nhưng tôi vẫn phải đi, rốt cuộc cô muốn làm cái gì hả?”.Cô gái vẫn nhìn Thượng Quân Trừng, dường như bước không Quân Trừng nói với tài xế “Lái xe đi! Mặc kệ cô ta.” Để mặ cô ta người ở trong xe, chân ở ngoài xế run run khởi động xe. Thấy xe chuyển động, cô gái càng sợ hãi, hai tay đang tóm lấy Thượng Quân Trừng chợt rụt lại, nhưng rồi ngay lập tức nhớ tới cái gì, sợ bị Thượng Quân Trừng bỏ rơi, cô ta liền kéo váy thu chân lên xe, sau đó bám lấy Thượng Quân nhân viên khác lên xe, đóng cửa xe gái kia toàn thân co rúm, kinh hãi vô cùng, bám lấy cánh tay Thượng Quân Trừng cành thêm Quân Trừng thật sự muốn khóc “Bố mẹ cô làm thế nào mà sinh ra được cô thế hả?”.Cô không trả lời, chỉ mím chặt môi, da dẻ tái đã chạy, đám phóng viên bên ngoài vẫn còn cố chỉa máy ảnh vào mà chịp. Thượng Quân Trừng kéo tấm rèm cửa xuống nói với cô gái “Này này, đừng có bám vào tôi như thế nữa. Xe chạy rồi, cô còn tóm lấy tôi là tôi ném cô đi đấy, ngã ra đấy thì đừng có trách tôi”.Anh khinh bỉ nhìn người con gái bên cạnh từ đầu tới chân, toàn bộ đều là trang phục cổ đại, chỉ có điều đã bị dính bùn đất, lại chưa lau chùi gì cả thế nên khuôn mặt cô ta trông vô cùng bẩn thỉu. Mặt cô ta nhìn không tệ chút nào nhưng mà bộ dáng lôi thôi lếch nhếch này cũng khiến Thượng Quân Trừng chẳng thèm liếc mắt. Anh tức giận nói “Giờ mới được mở mang tầm nhìn! Không ngờ Trung Quốc đại lục hạng người nào cũng có. Bỏ tay ra, có nghe thấy không?”. Thượng Quân Trừng hét lên với cô gái bên cạnh, nhưng xem ra chẳng có một chút tác dụng ta vẫn không chịu buông tay “Không, anh đừng hòng nghĩ tới việc bỏ tôi lại!”. Cô ta không nói bằng tiếng Ý nữa, ánh mắt kiên định và dứt khóat khiến Thượng Quân Trừng kinh hãi. Anh ngửa đầu ta sau, lựa chọn phương án không thèm để ý “Được, vậy thì cô cứ bám đi!”.Chiếc xe việt dã cuối cùng cũng chạy ra khỏi thị trấn nhỏ, bắt đầu lắc lư trên con đường núi gập ghềnh, từ nơi này tới Thái Nguyên còn mất những bốn giờ đồng hồ nữa. Thượng Quân Trừng có vẻ mệt lử cả thể xác lẫn tinh thần, dựa người vào lưng ghế mơ mơ màng màng ngủ với anh, ngủ trên xe là một chuyện vô cùng hạnh phúc, hơn nữa xe việt dã êm khá nhiều so với các loại xe khác. Tuy nhiên, lần này có vẻ không đúng nữa Thượng Quân Trừng vừa mới thiu thiu ngủ thì lại bị một mùi chua lòm xông vào mũi đánh thức, anh cảm giác được đùi mình hơi nóng. Như ý thức được cái gì, anh đột nhiên mở mắt ra, quả nhiên thấy một mảng trên quần mình lênh láng thứ chất lỏng vàng vàng trắng gái bên cạnh thì vẫn tóm chặt lấy cánh tay anh, nhưng đầu cô ta đã chống đỡ không được nữa mà gục trên vai anh, miệng không ngừng phuc ra thứ chất lỏng chua lòm Quân Trừng lúc này thật sự đã phát hỏa, anh dùng sức dãy giụa, lớn tiếng nói với tài xế “Dừng xe! Dừng xe!”, còn chèn thêm mấy câu chửi thề tục bằng tiếng Quân Trừng giơ chân đạp tung cánh cửa chiếc xe việt dã, đùng đùng lao ra khỏi xe, nghiến răng nghiến lợi, không dám nhìn xuống cái quần nhớp nháp chất bẩn của mình, dù anh vẫn còn cảm thấy rất âm kéo cô gái kia xuống xe, dù không rút tay mình ra nhưng anh vẫn có thể lôi cô ra ngoài từ chiếc xe phía sau chạy lên. Hiện giờ bọn họ đang ở một vùng nông thôn hẻo lánh, tạm thời sẽ không bị phóng viên bám theo, Jim không biết Thượng Quân Trừng rốt cuộc là xảy ra chuyện đàn ✪ Lê ✪ Quý ĐônNhưng khi vừa nhìn thấy cái quần của Thượng Quân Trừng , Jim lập tức hiểu ra ngọn ngành. Chính bản thân anh ta cũng không chịu nổi mà bóp mũi “Trời ơi! Quê mùa chết mất, còn say xe nữa sao…”.Anh ta không bịt mũi còn đỡ, đằng này hành động ấy đã thẳng thừng khiến Thượng Quân Trừng nổi trận lôi đình. Mặc kệ cô gái bên cạnh mình lẻ loi khốn khổ ra sao, mặc kệ cô đã say xe đến mức kiệt sức hay không, anh kéo cô ta đến giữa núi. Cô gái mấy lần suýt ngã Quân Trừng vẫn kéo cô ta đi, càng lúc càng xa chỗ xe thấy Thượng Quân Trừng đã nổi giận, không khỏi lo lắng, không biết anh định làm gì, đành lên tiếng gọi lại “Danny”.“Không được nói!”, Thựơng Quân Trừng chỉ tay vào Jim, đồng thời cũng chỉ sang những người khác, “Mấy người đứng yên đó đừng có nhúc nhích, đừng nói gì hết, cũng đừng có qua đây!”. Ánh mắt anh lúc này có phần đáng sợ, khiến Jim cũng hoảng sợ mà đứng im tại Quân Trừng kéo cô gái kia đi rất xa, thoáng cái bóng dáng đã chịm trong rừng cây.“Làm gì thế…”, cô gái yếu ớt nói, tay vẫn không buông, cho dù bước chân cô đã không theo kịp Thượng Quân Trừng, có lẽ đã bị trật chana rồi.“Làm gì à?”, vẻ mặt lạnh lùng của Thượng Quân Trừng đã hóa thành nụ cười ác độc, “Chẳng phải cô nói cô là người con gái của tôi sao? Chúng ta làm chuyện nên làm thôi!”. Dứt lời anh liền không khách khí mà nắm lấy áo cô gái, giằng xuống. Cô gái liền mất thăng bằng mà bổ nhào vào người Thượng Quân sợ hãi, trong lòng đương nhiên hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Thượng Quân Trừng. Khuôn mặt phờ phạc của cô lúc này đã đông cứng thành băng “Đừng… A… !”.Tiếng thét của cô ta chỉ khiến Thượng Quân Trừng thêm thô bạo. Ai bảo cô ra nôn hết ra người anh chứ? Thượng Quân Trừng hiện giờ đang nghĩ nên làm thế nào để hào cô ta một ván. Trông thấy bộ dạng cuống quýt của cô, anh lại càng muốn làm tới, cánh tị tóm thuận lợi mò tới nút thắt chiếc đai lưng ngọc bên hông cô ta, thừa cơ dùng sức kéo gái run lên, chỉ có thể vùng vẫy. Thượng Quân Trừng quyết tâm cho cô ta biết tay, thấy cô ta dãy giụa như vậy liền cúi mặt xuốgn gần, tay anh vẫn làm càn trên người cô ta, xé rách quần áo, chạm vào da thịt rồi mân mê, mơn gái bật khóc, nhưng cô càng khóc thì Thượng Quân Trừng lại càng phấn khích. Cuối cùng cô bám lấy cánh tay Thượng Quân Trừng, bất chấp mọi thứ cúi xuống dùng sức cắn vào mu bàn tay anh.“Á”, một trận đau nhức đột ngột truyền thẳng từ mu bàn tay lên não, Thượng Quân Trừng vội vàng đẩy cô gái kia, rút tay mình ra, nhìn khôngg rời mắt khỏi vết răng in trên tay.“Đồ thần kinh! Đồ điên!”, Thượng Quân Trừng Thượng Quân Trừng đẩy ngã lăn ra đất, lúc này cô gái dường như không còn sợ bị Thượng Quân Trừng vứt bỏ nữa, càng không dám tiến lên tóm lấy Quân Trừng xoa xoa bàn tay mình, cười nhạt “Cô không phải người tình của tôi sao? Cự tuyệt cái gì chứ?”.

truyện bí mật vượt thời gian