Trang chủ Top 10 Thế Giới Động Vật Top 10 sự thật thú về loài chim đáng kinh ngạc nhất. như kiwi và kakapo của New Zealand. Đà điểu không thể bay, nhưng thay vào đó chúng có thể chạy tới 45 dặm / giờ! những chiếc cần bay đuôi trắng có thể bay ngang trong không khí với
Người có đường chân tóc không đều thể hiện gia cảnh nghèo khó khi còn trẻ, sự nghiệp không dễ thành công, suy nghĩ không rõ ràng. Đường chân tóc thấp, ngắn, thậm chí gần sát đuôi lông mày cho thấy tuổi thơ không hạnh phúc, sự nghiệp kém cỏi, không dễ thành công.
15. Sự thật thú vị nhất về loài cú. Cú mèo là loài chim ăn đêm với khả năng bay lượn nhẹ nhàng. Chính khuôn mặt lạ lùng cùng tập tính sống bí ẩn, cú mèo thường đại diện cho bóng tối và sự ma quái. Đó là lý do vì sao trong bộ phim Harry Potter luôn có sự xuất hiện
Thật sự không thể ăn đuôi sao Chương 94 Chu Kì Nghiêu càng không muốn cho Vân Bạch Liệt biết được nguyên hình của hắn, Vân Bạch Liệt lại càng tò mò hơn. Thế nhưng tên nhóc này cứ nói tới chuyện này là miệng như hồ lô, sống chết không chịu nói. Vân Bạch Liệt lén suy xét một chút: hay là thật sự có gì không nói nên lời?
Cá nóc là loại cá không tồn tại vảy & vây bụng, các vây sót lại rất mềm & dai. Phần thân trên của cá nóc tròn như 1 quả bóng, và phần bên dưới gần đuôi cũng mảnh mai như phần đông các loài cá khác. Đầu cá kha khá tròn, mắt to và hơi lồi, miệng nhỏ - tròn - răng rất khỏe. Cá nóc là loài không tồn tại khe mang mà chỉ có 1 lỗ mang.
D4UUb. Thế nhưng Vân Bạch Liệt cũng nhẹ nhàng thở ra, bị hai nhóc con này quậy như vậy, nhưng lại hòa tan được cảm giác quái dị lúc trước giữa hắn và Chu Kì Nghiêu, hắn xoa nhẹ mặt một cái, lúc này mới miễn cưỡng tỉnh táo đầu hiện lên dáng vẻ giảm chỉ số thông minh của Chu Kì Nghiêu, lại nhịn không được cong khóe miệng, tâm tình cũng tốt vô cùng, chỉ là chờ ngẩng đầu, liền nhìn thấy một lớn hai nhỏ đang nhìn chằm chằm nhóc con kia mỗi đứa một bên ôm lấy Chu Kì Nghiêu, đôi mắt đen bóng nhìn hắn, tiểu hoa long cắn ngón tay, “phụ thân đang cười trộm, phụ thân ngươi đang cười gì nha?”Vân Bạch Liệt rút bàn tay bụ bẫm của hắn ra khỏi miệng “Sau này không được tùy tiện cắn tay.”Đôi mắt to tròn của tiểu hoa long xoay xoay, ha ha nhếch miệng cười lộ ra lợi còn không có răng, “nhưng mà đói bụng nha. Nếu phụ thân cho ăn ngon, sẽ không cắn nữa.”Vân Bạch Liệt tức giận nở nụ cười, còn biết mặc cả sao?“thật sao? Có muốn phụ thân cho các ngươi ăn thoải mái không?” Vân Bạch Liệt từ từ tới gần, trán từ từ cọ vào đầu nhỏ của tiểu hoa long một chút, ý tứ uy hiếp rất rõ ràng, hai nhóc ỷ vào có Chu Kì Nghiêu ở đây, vươn cánh tay ôm lấy cổ Chu Kì Nghiêu, đầu nhỏ chôn vào bên trong “Cha! Phụ thân thật là dữ!”Vân Bạch Liệt dứt khoát cúi người, ngón tay duỗi vào bên hông nhóc, khẽ nhúc nhích một chút, tiểu hoa long lập tức khanh khách cười, tay nhỏ bẻ khua loạn, nhóc vừa kêu tiểu bạch long cũng kêu theo, “phụ thân ức hiếp nhóc con, cha cứu mạng…..”Chu Kì Nghiêu ôm vững hai đứa, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm Vân Bạch Liệt bởi vì cù lét tiểu hoa long mà dựa vào rất gần, Vân Bạch Liệt đột nhiên ngẩng đầu, thừa dịp hai nhóc kia không chú ý, hắn liền bị hôn một Bạch Liệt đang đùa với hai nhóc con kia hơi dừng một chút, nhưng khi hắn nhìn xuống liền thấy Chu Kì Nghiêu đang nhìn chằm chằm mình, bên tai hắn đột nhiên nóng lên, giơ tay lên liền che đi mắt của Chu Kì Nghiêu “Quản con ngươi cho tốt!” hôn trộm cài gì mà hôn chứ?Trước khi tay Vân Bạch Liệt đặt lên mắt Chu Kì Nghiêu, hắn vẫn nhìn thấy Vân Bạch Liệt đỏ vành tai, đôi mắt bị che liền lóe lên, đột nhiên hắn đưa lưỡi liếm vào cổ tay gần trong gang Bạch Liệt liền nhấc bàn tay lên, hắn nghĩ tên này thế mà không biết xấu hổ, thế nhưng lại làm trò trước mặt hai nhóc con…..Hắn nhanh chóng thu tay lại, thuận tiện trừng mắt Chu Kì Nghiêu còn đang mang vẻ mặt cười xấu nhóc con vốn đang cùng phụ thân nhà mình chơi rất vui vẻ, đợi nửa ngày đột nhiên không thọc nữa, quay đầu lại, nghi hoặc nhìn phụ thân nhà mình “phụ thân?”Vân Bạch Liệt ho nhẹ một tiếng, ôm lấy tiểu hoa long “biến trở về trước đi, phụ thân mang hai đứa đi rửa mặt, dùng bữa trước, để cho cha các ngươi cho người đi làm quần áo cho các ngươi.” Cứ trống trơn như vậy thì giống cái gì?Tiểu bạch long nghe vậy cũng chủ động chui vào lòng Vân Bạch Liệt, hai nhóc trong chớp mắt liền biến trở về thành long Bạch Liệt cũng không để ý Chu Kì Nghiêu, trực tiếp ôm hai nhóc con kia xoay người rời đi, không phải thích chơi lưu manh sao? Tự mình chơi với mình đi, không để lại đứa nào cho hắn hết!Ý cưới dưới đáy mắt Chu Kì Nghiêu càng sâu, khi Vân Bạch Liệt xoay người hắn liền nâng bước đi theo, Vân Bạch Liệt vừa quay đầu liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú kia mang theo ý cười, độ cong trên khóe miệng sắp cong tới trên trần nhà tai Vân Bạch Liệt càng đỏ “Ngươi cười ngây ngô cái gì? còn không mau đi?”Chu Kì Nghiêu đi qua ghé vào lỗ tai hắn nói “Được, chỉ cần là lời A Bạch nói, trẫm đều nghe.” Chính là thừa dịp tời gần, liền hôn lên tai hắn, chắc là biết Vân Bạch Liệt sẽ giận, liền nhanh chóng mở cửa điện rời trước Vân Bạch Liệt nghe thấy thanh âm của thái hậu liền lập kết giới ở tẩm điện, ngoại trừ người sau khi đi vào có thể nghe được thanh âm, người ở bên ngoài sẽ không hề nghe thấy, cho nên hắn không sợ có người nghe được, hắn cúi đầu nhìn hai long bảo đang bịt mắt cười vui vẻ, liền nhéo nhéo sừng rồng của bọn họ “Có thể ăn thêm hai món nữa có phải rất vui hay không? Nhưng mà! Chỉ có bữa này thôi, những bữa tiếp theo phải khôi phục bình thường.”“Y! như thế nào lại như vậy?” hu hu hu, phụ thân xấu….. bụng bọn họ có thể ăn được, và bọn họ có thể ăn bất cứ thứ Bạch Liệt ôm hai nhóc rồng con ra hậu điện, còn nghiêm tục bịa chuyện “Có thể ăn là một chuyện, nhưng cha các ngươi tuy rằng là hoàng đế, nhưng mà thật nghèo, phải nuôi ba con rồng, các ngươi nghĩ lại xem có phải rất vất vả hay không? Cho nên chỉ ăn đủ no là được rồi đúng không?” nếu theo long tộc bọn họ, thoải mái ăn tới no bụng, vậy chắc chắn là không nên….. ăn gần no là được giờ hắn ăn so với bọn họ còn ít hơn nhóc rồng còn có ý đồ thay đổi ý tưởng của Vân Bạch Liệt, kết quả Vân Bạch Liệt vững như núi thái sơn, lúc này mới ăn được mấy bữa? mà một lần có thể ăn năm món, nếu tiếp tục nuôi nữa sợ nuôi không bên kia Chu Kì Nghiêu cảm thấy mình đang dẫm lên mây, nhẹ nhàng nhanh nhẹn. sau khi dặn dò Tô Toàn xong liền trở về đại điện lại phát hiện bên trong rất im lặng, hắn nhịn không được bước nhẹ lại, chờ đi tới trước long tháp, vén màn giường lên, liền nhìn thấy Vân Bạch Liệt đang nhẹ nhàng đặt hai nhóc rồng kia trên long là nghe thấy tiếng động phía sau, nhưng cũng không dừng lại, chờ buông hai cái đầu rồng đang chụm vào nhau kia, đắp chắn tốt, hắn mới xoay người, ánh mắt ý bảo Chu Kì Kì Nghiêu đi theo Vân Bạch Liệt đi ra phía trước, nhưng vẫn không nhịn được quay đầu lại, càng nhìn càng cảm thấy trái tim ấm áp, hắn sao có thể ngu ngốc như vậy, thế mà không phát hiện, hai nhóc rồng này vẫn kêu hắn là cha, hắn còn tưởng rằng…..Chu Kì Nghiêu càng nghĩ càng ảo não, nhưng chờ đi theo Vân Bạch Liệt tới sau điện, nhìn thấy Vân Bạch Liệt đóng cửa đá lại, cũng tạo một kết giới, hắn nghĩ tới đề tài lúc trước Vân Bạch Liệt nói tới, liền sửng Kì Nghiêu còn muốn nói sang chuyện khác “Không phải bọn họ vừa rồi nói muốn ăn gì đó sao, sao lại đột nhiên ngủ?”Vân Bạch Liệt nhìn ra ý đồ của hắn, nhưng cũng không sốt ruột, nếu quyết định mở lời, hắn có rất nhiều thời gian để kéo dài cùng Chu Kì Nghiêu. hắn nghe nói như thế cũng trả lời “Bọn họ là lần đầu tiên biến ra hình người, không nắm giữ được yêu lực, yêu lực tiêu hao quá nhiều, để cho bọn họ tỉnh lại thì sẽ khôi phục.” hắn hơi dừng một chút, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, “Chúng ta nói chuyện.”Chu Kì Nghiêu nhìn vào đáy mắt hắn, biết lần này sợ là không thể tránh khỏi, đành phải thở dài “A Bạch, chúng ta coi như không biết chuyện này, cùng vui vẻ sống như vậy không tốt sao?”“đương nhiên không tốt.” Vân Bạch Liệt tiến lên từng bước, “nếu không phải chuyện vừa rồi, ta thật sự còn không biết trong lòng ngươi kỳ thật đã sớm nghĩ tới chuyện này, ta sở dĩ không nói qua, là bởi vì…. Ta và đại ca lúc ở yêu tộc đoán được có lẽ ngươi không phải người phàm.”“Hả?” ban đầu Chu Kì Nghiêu còn tưởng rằng hắn sẽ nói cái gì, nghe thế, liền vội ngẩng đầu “cái gì?” hắn không phải người phàm sao? Đây là ý gì?Vân Bạch Liệt “kỳ thật ta cũng không rõ, bởi vì đây cũng chỉ là suy đoán của ta và đại ca. Nhưng lúc trước chọn yêu chủ ngươi cũng đã thấy, lúc ấy trên trứng của tiểu hoa long có hoa văn màu hồng, đồ đằng kia không phải của Đông Hải long tộc ta, nhưng lại xuất hiện ở trên người huyết mạch của hai ta. Không phải của ta, vậy chỉ có thể là của ngươi. Nhưng người là người phàm, nó có nghĩa là….. trừ phi ngươi không phải người phàm.”Ngay từ đầu Chu Kì Nghiêu cũng không biết hai nhóc rồng kia là Vân Bạch Liệt sinh, đương nhiên cũng coi là của yêu khác, vừa rồi hắn biết được hai nhóc rồng kia là con hắn liền rất là kích động, đầu óc căn bản không kịp chuyển động, lúc này nghe được lời nói của Vân Bạch Liệt liền tỉnh táo lại, cần thân suy nghĩ lời nói của Vân Bạch Liệt một lần, đáy mắt đột nhiên có ánh sáng “Ý của ngươi là…. Ta có thể có quan hệ với yêu chủ trước?”Vân Bạch Liệt gật đầu “đúng, cho nên sau khi đoán được chuyện này, ta liền đoán rằng ngươi có thể sống lâu hơn trăm năm, lúc này mới không lo lắng chuyện này. Nhưng lại không biết là có chuyện gì, cũng không biết giải thích như thế nào với ngươi, hơn nữa…. ta cũng không biết phải nói chuyện của hai nhóc rồng kia với ngươi như thế nào, cũng liền giữ lại không nói.”Nhưng hắn chẳng hề nghĩ tới, Chu Kì Nghiêu nghĩ tới, cũng tự hỏi qua, hắn cũng không thể hiện ra ngoài cứ đặt trong lòng một mình chịu đựng, hắn nghĩ tới dáng vẻ lúc đó của Chu Kì Nghiêu liền thấy đau lòng không Kì Nghiêu cũng nghĩ tới, ánh sáng trong mắt càng dịu dàng, hắn nhìn chằm chằm Vân Bạch Liệt “Đau lòng cho trẫm sao? Cho nên không giữ nữa liền nói ra?”Vân Bạch Liệt vừa nhìn liền biết tên này đã khôi phục như bình thường, cũng mặc kệ hắn, dứt khoát loại bỏ kết giới đi ra ngoài “Ai nói chứ? Ta chỉ là không muốn cảm xúc của ngươi ảnh hưởng tới hai nhóc rồng kia thôi…..”Khi Vân Bạch Liệt đi qua người Chu Kì Nghiêu, lại bị hắn nắm lấy cổ tay, bị kéo một cái liền bị Chu Kì Nghiêu giam giữa hắn và cửa đá. Vân Bạch Liệt ngẩng đầu lên, trái tim lại bùm bùm đập một phen, Vân Bạch Liệt chợt nghe thấy giọng Chu Kì Nghiêu khàn khàn “ A Bạch kết giới này ngoại trừ hai chúng ta sẽ không có ai nghe được đúng không? Hửm? thế mà vẫn giấu không nói, có phải sợ trẫm làm gì ngươi không?”Vân Bạch Liệt bị đoán được tâm tư, ho nhẹ một tiếng “Ai nói chứ? Ta cũng chỉ vừa mới nhớ tới.”“Thật không?” trán Chu Kì Nghiêu kề vào trán hắn, thanh âm càng nhẹ “nếu đã như vậy, kết giới cũng đã lập, vậy cũng đừng lãng phí….”Vân Bạch Liệt “….” Kết giới là dùng vào việc này sao? Tên nhóc này còn không biết xấu hổ mà nói như vậy?Hai nhóc rồng kia liền ngủ một mạch tới khi trời tối đen, cho tới khi đói bụng mới trở mình lại, tiểu hoa long tỉnh trước, hắn dùng móng nhỏ xoa mắt, ôm đuôi mê mang một chút, liền mở yết hầu gọi “Y!” cha!Kết quả gọi một tiếng, cha hắn cũng không xuất hiện, ngược lại lại đánh thức tiểu bạch long, vì thế, trong đại điện liền vang lên hai thanh âm “Y!” cha? Cha! Phụ thân? Phụ thân!Mời vừa gọi tới lần thứ tư, rốt cục nghe được thanh âm cửa đá mở ra, một thân ảnh xuất hiện ở gần đó, cả người Chu Kì Nghiêu ướt sũng, đầu tóc đen rối tung, cũng chỉ mặc một chiếc trường bào đi ra, ho nhẹ một tiếng, giống như người ướt cả người không phải là hắn, ôm lấy hai nhóc rồng kia “Đói bụng rồi sao? Trẫm kêu bọn họ truyền thiện nhé?”Hai nhóc rồng lập tức vỗ móng nở nụ cười, thân hình nhoáng lên một cái biến thành hai nhóc béo, ôm lấy cổ Chu Kì Nghiêu, một trái một phải bắt đầu nói “phụ thân đâu?”“Cha sao trên người cha lại ướt? mặt sao cũng đỏ vậy?”“Cha, cổ ngươi cũng đỏ, có phải bị ức hiếp hay không?” tiểu hoa long dùng móng béo vỗ ngực “Cha! Ngươi nói! con đi báo thù cho ngươi!”Chu Kì Nghiêu ho nhẹ một tiếng “Cha không có việc gì, về phần phụ thân các ngươi…. Cũng không có việc gì, nhưng cha cho các ngươi ăn trước, lát nữa phụ thân các ngươi sẽ ra sau.”Hai nhóc nghiêng đầu, vừa nghe ăn, lập tức quên luôn những chuyện Kì Nghiêu nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới đi tới cửa đại điện, suỵt một tiếng để hai nhóc không lên tiếng, lúc này mới mở ra một lỗ hổng, tạm thời mở ra kết giới, khiến lời nói truyền ra ngoài “Đem quần áo chuẩn bị cho hai tiểu hoàng từ vào trước đi. Còn nữa lập tức mang đồ ăn lên, càng nhanh càng tốt.”Tô Toàn đứng ở bên ngoài lập tức đáp lời, nhịn không được len lén nhìn nhóm tiểu hoàng tử, kết quả hoàng thượng đóng cửa điện lại, không nhìn thấy cái gì Tô Toàn giống như bị cào, hắn muốn đi cào cửa “…..” ah, đã nửa ngày rồi còn chưa được thấy nhóm tiểu hoàng tử, nhớ quá đi, nhớ quá đi!
thật sự không thể ăn đuôi thật sao? tác giả Thả Phất. editor huyền thu thể loại Cổ trang, huyền huyễn, cung đình, sinh tử, 1×1, HE. tình trạng bản raw đã hoàn thành. tình trạng bàn edit đã hoàn thành. văn án. ấu long Long Bạch Bạch đã trao nhầm long châu cho một phàm nhân ngốc nghếch bị bắt nạt, sau đó phàm nhân này tốt lên, còn làm hoàng đế…. Nhưng Long Bạch Bạch đã thật sự ngu ngốc. long tộc gặp chuyện không may, Bạch Long ngốc chỉ biết ăn bị nhầm là người phàm đưa vào trong cung, đến lúc này, Bạch Long ngốc như cá gặp nước. ngày nào đó, Bạch Long ngốc nhìn thấy mình dài ra thêm một cái đuôi thì trợn tròn mắt, lấy tay chọc chọc, ngẩng đầu tội nghiệp nhìn vị hoàng đế nào đó “Cái đuôi? Có thể ăn không?” một vị hoàng đế nào đó vừa đoán được một khả năng “….” Bạch Long ngốc tủi thân “Không thể sao? Thật sự không thể sao? Nhìn ăn rất ngon mà….” Người nào đó “không thể ăn đuôi, nhưng là…… ngươi có thể ăn trẫm.” chương1 chương2 chương3 chương4 chương5 chương6 chương7 chương8 chương9 chương10 chương11 chương12 chương13 chương14 chương15 chương16 chương17 chương18 chương19 chương20 chương21 chương22 chương23 chương24 chương25 chương26 chương27 chương28 chương29 chương30 chương31 chương32 chương33 chương34 chương35 chương36 chương37 chương38 chương39 chương40 chương41 chương42 chương43 chương44 chương45 chương46 chương47 chương48 chương49 chương50 chương51 chương52 chương53 chương54 chương55 chương56 chương57 chương58 chương59 chương60 chương61 chương62 chương63 chương64 chương65 chương66 chương67 chương68 chương69 chương70 chương71 chương72 chương73 chương74 chương75 chương76 chương77 chương78 chương79 chương80 chương81 chương82 chương83 chương84 chương85 chương86 chương87 chương88 chương89 chương90 chương91 chương92 chương93 Chương94hoàn.
Chu Kì Nghiêu tới gần nhà giam, xung quanh nhà giam đều dán đầy phong ấn, xung quanh lồng sắt đều quanh quẩn một loại ánh sáng màu vàng, như là bị cái gì đó trực tiếp phong ấn, hắn không thể vào tuy rằng cầm pháp khí thuận lợi đi tới đây, nhưng khi đối mặt với phong ấn hắn cũng không biết dùng như thế giờ phút này mắt thú của đại ngân long trước mặt hắn đã đỏ tươi còn đang ra sức vẫy đuôi, khiến cho cả đáy biển quay cuồng, Chu Kì Nghiêu không biết Tây Hải đã làm gì đại ngân long, ý thức của đối phương không rõ ràng, chỉ biết cố sức vùng vẫy, khiến cho dây xích dưới nước phát ra tiếng vang nặng Kì Nghiêu không dám ngừng lại, hắn không biết công chúa Tây Hải sẽ tỉnh lại lúc nào, cũng không biết thái tử kia khi nào thì trở về, hắn phải mau chóng cứu đại ngân long Kì Nghiêu nhìn đại ngân long còn đang giãy giụa, cúi đầu nhìn pháp khí trong tay mình, khẽ cắn môi, đánh cuộc một nhìn pháp khí phát ra ánh sáng, lại nhìn đại ngân long trong lồng sắt, trực tiếp dùng pháp khí vẫy về phía những ánh sáng phong ấn kia, khi pháp khí đụng vào phong ấn, những xiềng xích và phong ấn đang khóa đại ngân long trong lồng sắt cũng dần dần vặn vẹo, trong phút chốc tan thành mây khói, chỉ là pháp khí trong tay hắn cũng biến mất không thấy bóng, cùng lúc đó, cửa lồng sắt cũng đột nhiên mở Kì Nghiêu nhanh chóng đi vào, nhìn xiềng xích trên người đại ngân long rồi nhìn chằm chằm vào mắt thú của nó “Ta không biết vì sao ngươi bị nhốt ở đây, nhưng nếu ngươi không muốn A Liệt lo lắng, hoặc có thể nghe hiểu lời ta, vậy ngươi có thể biến nhỏ lại hoặc là khôi phục hình người, ngươi như vậy ta không thể cứu ngươi ra được. nếu ngươi nghe hiểu, hoặc là còn chút pháp lực, chỉ cần loại bỏ những thứ này, ta lập tức mang ngươi đi, không còn thời gian.”Hắn là người phàm, có thể đi vào nơi này đã là may mắn, sợ là phong ấn kia vừa mới giải trừ thì thái tử kia cũng đã biết đang trên đường trở về, hắn phải mau chóng rời là Chu Kì Nghiêu là người phàm, trên người không có yêu khí nên đại ngân long không công kích hắn, không biết đại ngân long có nghe hiểu không, hay là bị giam trong này quá lâu nên đã không còn sức lực, đột nhiên liền ngừng giãy giụa, cặp mắt đỏ tươi kia cũng nhìn chằm chằm Chu Kì Nghiêu, đột nhiên vung đuôi, ngay sau đó, Chu Kì Nghiêu liền nhìn thấy đại ngân long lắc lư, liền nhỏ lại vô số Kì Nghiêu cúi đầu, liền nhìn thấy đại ngân long lớn bằng bàn tay im lặng nằm ở nơi Kì Nghiêu không dám ở lại lâu, túm lấy đại ngân long, bỏ vào trong cổ tay áo liền bước đi ra ngay khi phong ấn bốn phía bị phá vỡ, lão long vương Tây Hải đang uống rượu với Bắc Hải long vương ở Bắc Hải, nhưng khi hắn nâng chén rượu lên chuẩn bị uống cạn dường như cảm nhận được cái gì, động tác đột nhiên cứng lại, sắc mặt cũng trầm Hải long vương thấy cảm xúc của hắn không đúng “Lão ca, làm sao vậy?”“Không có gì, chỉ là mới nhận được tin cầu cứu từ tiểu tử vô tích sự ở trong nhà kia, đứa nhỏ này đã lớn như vậy mà không để người khác bớt lo, cứ như vậy ta làm sao dám đem vị trí long vương giao cho hắn.” lão long vương lắc đầu, buông chén rượu ở trong tay xuống, vẻ mặt nặng nề lại bất đắc Hải long vương cũng cảm nhận được sự khó xử của hắn, chính là trong long cung của hắn cũng có một bảo bối long nữ đang dày vò hắn, dáng vẻ rõ ràng là người đẹp nhất Bắc Hải, nhưng không biết đường não nào của nàng bị chập, lại tự truyền ra tin tức diện mạo của mình rất xấu, còn khiến cho một hôn sự vốn đang tốt đẹp lại không cánh mà bay, hiện giờ cũng đang lăn lộn “Nếu lão ca đã có việc vậy nhanh chóng trở về xem đi, đừng để cho chất nhi kia của ta chịu khổ.”“Đâu có đâu có.” Lão long vương tuy rằng vẫy tay, nhưng cũng đã đứng lên, lại nói thêm mấy câu với Bắc Hải long vương, liền nhanh chóng đi ra cho đi ra khỏi Bắc Hải, liền thay đổi bước chân bình tĩnh lúc trước, trực tiếp hóa hình, bay trở về Tây bên kia, trong cố tay áo Chu Kì Nghiêu cất giấu đại ngân long, hắn cứ như vậy đi về thiên điện của mình, chỉ là vừa mới đi vào, liền đi ra, bộ dạng của hắn tốt, đi tới chỗ nào đều sẽ có tiếng thì thầm khe khẽ phát ra, những cá thị này cũng biết được tâm tư của công chúa đối với hắn nên cũng không dám lén ngắm, chỉ dám cúi đầu, hành lễ với hắn.“Công chúa đã tỉnh rượu chưa?” thanh âm của Chu Kì Nghiêu không nhanh không chậm, còn mang theo chút lo mặt của cá thị đỏ bừng, ấp a ấp úng nói “Vẫn, vẫn chưa tỉnh.” giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, giống như là sợ quấy nhiễu Chu Kì Kì Nghiêu như là rất ảo não “Là lỗi của ta, không nghĩ tới tửu lượng của công chúa lại không tốt như vậy, nếu cứ để vậy chờ tỉnh lại sẽ đau đầu, ta đi yêu thị mua cho nàng chút canh giải rượu trở về, chờ nàng tỉnh lại là có thể uống.”Cá thị nào dám để cho hắn đi, nhanh chóng nhận việc “Không, để cho nô tỳ đi là được rồi.”Chu Kì Nghiêu cười cười, tiếng cười này còn khá hấp dẫn, “Không cần, đây là tấm lòng của ta, nếu đã là tấm lòng, vẫn là để ta tự làm, mới có thể mang tới niềm vui cho công chúa.”Mặt cá thị càng đỏ, ahhhh, không nghĩ tới nhiều ngày nay nhìn công tử lạnh lùng như vậy, kỳ thật là một người rất ôn nhu, công chúa tỉnh lại nếu biết công tử đi mua canh giải rượu cho mình chắc chắn sẽ rất vui mừng, các nàng cũng sợ công chúa mất hứng, đương nhiên không dám ngăn cản, tự mình đưa Chu Kì Nghiêu ra hải vực, chờ nhìn thấy Chu Kì Nghiêu đi về phía yêu thị, còn săn sóc hỏi muốn cùng đi chung Kì Nghiêu cong môi với nàng “Không cần, ta rất nhanh sẽ trở về, chờ công chúa tỉnh lại, kêu công chúa chờ ta một lát.”Cá thị lập tức đáp lời, vội vàng mang theo lính tôm tướng cua trở về, vừa vặn công chúa Tây Hải cũng tỉnh lại, nàng xoa xoa trán đau nhức, vừa định dùng yêu lực xua tan đi cơn đau đầu, liền nhìn thấy vẻ mặt hồng hồng của cá thị kia trở về, nàng nhíu mày “ngươi đi đâu vậy?” ngoại trừ gặp mặt Chu Kì Nghiêu thì sắc mặt của công chúa sẽ đỡ hơn, nhưng tính tình cũng không tốt hơn là thị nhỏ giọng nói “Nô tỳ đưa công tử ra biển…..”“Ra biển sao?” thanh âm của công chúa Tây Hải trở nên chói tai hơn “Ngươi điên rồi, ta cực khổ giữ công tử ở lại thế mà ngươi lại đưa hắn ra hải vực sao?”Cá thị lập tức quỳ xuống, nhanh chóng giải thích nói “Không, không phải như thế, công chúa ngươi nghe nô tỳ nói, là công tử….. công tử nói muốn tới yêu thị mua canh giải rượu cho ngài, đây là tấm lòng của công tử, nô tỳ nghĩ đây là công tử quan tâm công chúa, liền, liền…..”Công chúa Tây Hải nghe xong sắc mặt mới tốt hơn một ít, không ngờ, công tử lại tự đi mua canh giải rượu cho nàng, thật sự là….. “Từ từ, không đúng, long tộc chúng ta căn bản không cần canh giải rượu gì đó, dùng yêu thuật không phải được rồi sao?”Cá thị cũng ngơ ngác, “Chắc là công tử muốn dùng loại phương thức thuần tùy này quan tâm công chúa…..”Công chúa Tây Hải vẫn cảm thấy không quá đúng, còn không đợi nàng suy nghĩ kỹ, chợt nghe bên ngoài truyền tới tiếng la hét “Nô tỳ kiến quá long vương!”Ánh mắt công chúa Tây Hải sáng lên “Phụ vương đã trở lại?” nàng nhanh chóng đứng dậy, vừa mới đi ra liền gặp được lão long vương vội vàng trở về, vẻ mặt u ám, nhìn thấy công chúa Tây Hải lập tức nâng tay ném thứ gì đó vào người nàng “huynh trưởng ngươi đâu? Hắn chết ở nơi nào rồi? còn nữa đây là chuyện gì? trước khi đi lão phu giao pháp khí cho hắn, sao lại biến thành thế này? Đây là thứ gì? pháp khí lão phu giao cho hắn đâu?”Công chúa Tây Hải nhìn “pháp khí” trước mặt, cái này không phải sao? Chỉ là khi nhìn kỹ lại, sắc mặt tái nhợt, “Đây….. đây……”Lão long vương cảm giác không đúng, nhanh chóng lao tới đáy bên kia, Chu Kì Nghiêu đã mang theo ngân long đi theo một hướng khác, hắn không quen thuộc nơi này, chỉ có thể dựa vào cảm giác mà đi thôi, vừa đi vừa cúi đầu nhìn ngân long trong tay áo, không biết có phải lúc trước bị tra tấn quá nặng hay không, giờ phút này ngân long cuộn mình thành một đoàn, nếu không phải còn thở, Chu Kì Nghiêu đã nghĩ…..Vẻ mặt của Chu Kì Nghiêu cũng nghiêm trọng hơn, nếu giờ phút này đại ngân long như thế này, vậy hỗn đản Vân Bạch Liệt kia đâu?Những lời lúc trước hắn nói có phải là do long tộc xảy ra chuyện hay không?Cho nên là do hắn cố ý nói sao?Chu Kì Nghiêu mím môi, khuôn mặt nghiêm nghị đáy lòng lại chán nản, hắn thầm mắng mình sao đến bây giờ mới tới xem, cũng đã lâu như vậy, nếu thật sự đã xảy ra chuyện…. đời này hắn sẽ không tha thứ cho khi tìm được Vân Bạch Liệt, hiện giờ hắn chỉ có thể bảo vệ đại ngân long, ít nhất hắn tuyệt đối không để con rồng ở Tây Hải kia đoạt lấy đại ngân long bên kia ngay khi Chu Kì Nghiêu mang theo đại ngân long thoát khỏi Tây Hải, Vân Bạch Liệt và Chu Viêm bởi vì Vân Bạch Liệt cảm thấy không đúng, hai người từ Đông Hải trở về Tây Hải, vốn đi theo con đường đã định sẵn thì bọn họ đã sớm tới là trên đường không biết vì sao, ngay từ đầu Chu Viêm đã nhận thấy mặt tam điện hạ đã trắng bệch, sau đó đi đường rất chậm, như là không có sức lực thiếu chút nữa té xỉu, cuối cùng liền trực tiếp té xỉu, Chu Viêm đã nghĩ rất nhiều cách, Vân Bạch Liệt vẫn không tỉnh không dám dùng yêu lực sợ sẽ gọi long tộc Tây Hải tới đây, cuối cùng xem xét ngoại trừ té xỉu Vân Bạch Liệt đều như thường, hắn khé cắn môi, chỉ có thể cõng Vân Bạch Liệt trên lưng từ Đông Hải trở về, cũng bởi vì như vậy, mà tốn không ít thời khi sắp tới Tây Hải, Vân Bạch Liệt hôn mê hai ngày rốt cục đã tỉnh nhưng hắn là bị đau tỉnh, hắn cảm thấy cả người mình giống như bị xé rách ra, đầu đau muốn nứt ra, thậm chí không thể duy trì được hình người, trực tiếp biến thành một tiểu ngân Viêm càng lo lắng, nhưng hắn không phải rồng, hắn là một trăm năm trước được chủ tử cứu về, cũng không biết rõ tình huống của long tộc, Chu Viêm chỉ có thể tìm một chỗ tạm trốn nhìn thấy Vân Bạch Liệt như vậy, hắn nghĩ hay là hắn dùng yêu lực thử xem, có lẽ cẩu long kia sẽ không để ý tới mình…..Vân Bạch Liệt vừa mở mắt liền nhìn thấy Chu Viêm đang nhìn tay mình, trên mặt mang theo chần chờ, hắn mở miệng “ngươi đừng dùng yêu lực, sẽ bị phát hiện. ta không sao….” Hắn chỉ là, chỉ là cảm thấy hai quả trứng kia không phải là muốn ra đó chứ?Không phải còn hơn một tháng nửa hay sao?“Nhưng sắc mặt của điện hạ không tốt cho lắm.” Chu Viêm lo lắng không thôi, cau mày, gần đây tam điện hạ cũng không thích hợp, hắn lo lắng còn chưa tìm được chủ tử mà tam điện hạ đã xảy ra chuyện vậy phải làm sao đây?“Ta thực sự không có việc gì, nghỉ ngơi một lát là được rồi.” Vân Bạch Liệt cắn răng muốn đứng lên, nhưng đuôi lại run rẩy, nằm sấp ở nơi đó ngay cả móng vuốt cũng không nâng lên Viêm càng lo lắng, “Chủ tử ngươi như vậy không được, nếu không để cho ta dùng yêu lực thử xem.”Vân Bạch Liệt lắc đầu, ngăn cản hắn, sau khi hắn hôn mê sợ Chu Viêm sẽ làm chuyện điên rồ, nghĩ nghĩ, vẫn là mở miệng nói “Ta thực sự không có việc gì, chỉ là….. chỉ là yêu lực của ta và sức mạnh của long châu bị trứng hấp thụ.”Chu Viêm nghe được nửa câu đầu trong lòng hơi hồi hộp, điện hạ quả nhiên đã xảy ra chuyện, chờ sau khi nghe được nửa câu sau vẻ mặt liền mờ mịt “Trứng? trứng gì?”Tiểu ngân long yên lặng nâng móng vuốt lên, che khuất hơn nửa khuôn mặt “….. trứng rồng.”Chu Viêm giống như là nghe không rõ, chỉ là nhìn tam điện hạ khó có khi lại cảm thấy kỳ quái, trong đầu không biết vì sao lại nhớ tới hình người của tam điện hạ trong thời gian này mượt mà không ít, trong đầu hắn giống như có một sợi dây nào đó bị đứt, đánh sâu vào nhận thức “ý của điện hạ là người…. sẽ không phải….. phải…..”“Ngươi đoán đúng rồi, không cho nói ra ngoài, đại ca cũng không cho nói, có nghe thấy không?” nếu để cho đại ca biết, sợ là sẽ không tha cho Chu Kì Nghiêu, ý định muốn giết người cũng sẽ Viêm hốt hoảng, mờ mịt gật đầu, “…. Thuộc hạ, không, không nói.” nhưng điện hạ sao lại có trứng được?Không biết vì sao, hắn nhịn không được tưởng tượng nếu chủ tử cũng…. Ý tưởng này vừa xuất hiện, hắn liền có chút thất vọng, “Thuộc hạ đi tìm chút đồ cho điện hạ.” nếu không có yêu lực, lúc này không phải điện hạ cũng giống như những con thú bình thường sao? Vẫn là nên tìm chút đồ ăn để giữ thể lực vẫn tốt mặt Chu Viêm ngơ ngác đi ra ngoài, Vân Bạch Liệt biến thành tiểu ngân long nằm ở nơi đó càng ngày càng không có tinh hắn không biết chính là nam tử bị phong ấn ở đáy biển cách hải vực Tây Hải không xa, ban đầu đang nhắm chặt hai mắt, giờ phút này lại yên lặng mở đôi mắt đỏ tươi ra, hắn đã nhận ra cái gì, tầm mắt nhìn vào một chỗ, đột nhiên từ từ đứng hắn đứng lên, xiềng xích trên người hắn cũng rung động theo, cùng lúc đó khí đen xung quanh hắn càng ngày càng đậm hơn, khiến cho đáy biển bắt đầu rung động, tình cảnh như vậy mỗi ngày sẽ xảy ra rất nhiều lần, những người canh giữ ở nơi này cũng không đi vào xem lúc này cũng không giống như vậy, nam tử đứng lên, hắn mở tay ra hai bên, khí đen trong lòng bàn tay bắt đầu dày đặc lên rồi phóng ra bên ngoài, lan tràn ra khắp nơi, hầu như khí đen nồng đậm đều bao phủ cả người của lập tức, trong cặp mắt màu đỏ kia mơ hồ cũng hiện lên khí đen, hầu như không nhìn thấy tròng trắng, nhìn cực kỳ đáng sợ, cho tới khi khuôn mặt đẹp trai kia bị bao phủ hoàn toàn bởi khí đen, chỉ còn lại đôi mắt màu đỏ kia, theo động tác của nam tử kia, ngay lập tức xiềng xích đang quấn quanh trên người nam tử toàn bộ đều vỡ thành những đám khói tử cứ như một màn sương đen đi về phía cái lồng đang giam giữ hắn, khi ngón tay hắn vươn về phía phong ấn, đầu ngón tay mang theo khí đen nồng đậm quét qua một chỗ, lập tức một vết nứt được mở ra, mà nam tử liền hóa thành một làn khói đen theo khe hở này chui ra ngoài, ra tới bên ngoài liền hóa thành hình người, chỉ tiếc khí đen bao phủ xung quanh không có biến khi hắn rời đi, phong ấn này đột nhiên biến mất, như chưa bao giờ tồn nhưng khi phong ấn này vừa bị hủy, người canh giữ phía trên liền cảm thấy không đúng, nhanh chóng lẻn vào dưới đáy biển kiểm tra, nhưng những ngư tộc này không phải là đối thủ của nam tử. nam tử sờ tới chỗ nào, liền không còn manh bên kia, sau khi lão long vương biết được đại ngân long đã trốn thoát, tức giận muốn chết nhưng không có thời gian tranh cãi với công chúa Tây Hải, vội vàng mang theo một nhóm binh tôm tướng cua ra bờ biển dựa vào hơi thở bắt đầu là hắn muốn tìm một là người phàm không có yêu khí gì, một người bởi vì bị thương mà biến thành tiểu ngân long, hơi thở mỏng manh, ngay lập tức đúng là rất khó lúc ban đầu, lão long vương đã dùng hơi thở của tiền long vương Đông Hải đã chết để dụ dỗ đại ngân long tới sau đó giam giữ nhưng cũng đã đề phòng hắn sẽ trốn, cho nên lúc ấy lão long vương đã để lại một chút hơi thở đặc biệt trên vảy rồng của hắn, bình thường sẽ không phát hiện được, nhưng chỉ cần từ từ tìm vẫn có thể tìm được dấu vết để long vương quyết tâm, ngay khi hắn rốt cục dùng sức mạnh long châu của mình mở rộng ra bên ngoài cuối cùng nắm được một ít dấu vết để lại đang định đuổi theo, đột nhiên nơi giam giữ con rồng nhập ma kia phát ra tiếng rồng gầm…..Lão long vương biến sắc rốt cuộc là như thế nào? Mọi chuyện sao lại cùng lúc xảy ra như vậy?Lão long vương nhìn về hướng Tây Hải, lại nhìn dấu vết tìm được của đại ngân long, khẽ cắn môi, nhìn về phía tâm phúc bên cạnh “Không cần phải xen vào, tiếp tục đuổi theo.”Con rồng yêu kia là phía trên phái người xuống giam giữ, còn có phong ấn, ngay lập tức sẽ không có vấn đề quá lớn, hơn nữa, cho dù để cho con rồng yêu kia chạy cũng không việc gì, phía trên có thể bắt được lần đầu vậy lần thứ hai cũng sẽ bắt nếu để cho Vân đại chạy, lỡ như nói ra chuyện năm đó, mạng rồng này của hắn cũng nào nặng bên nào nhẹ, hắn rất rõ ràng, cho dù lần này con rồng yêu kia chạy, Tây Hải long vương là hắn cũng chỉ bị trách không làm tròn trách nhiệm, nhưng nếu chuyện năm đó bị tiết lộ ra ngoài….. hắn chết cả trăm lần cũng không thể bồi thường cho tiền Đông long vương không để ý Tây Hải phát ra tiếng rồng gầm cầu cứu, lập tức theo dấu vết kia truy bên kia, Chu Viêm đi tìm đồ ăn cho Vân Bạch Liệt, Vân Bạch Liệt nằm đó cảm thấy vảy trên người giống như là bị tróc ra, cả người rất là thoải mái, lơ mơ cảm thấy sắp có chuyện gì xảy ra, trong lòng hắn lo lắng, nhưng hắn chỉ có thể cuộn mình nằm ở đây, ánh sáng trên vảy cũng càng ngày càng mờ đúng lúc này, một đám khí đen từ bên ngoài nhẹ nhàng tiến vào, tới chỗ Vân Bạch Liệt đang ẩn nấp liền rơi xuống đất hóa thành hình người, đúng là rồng yêu ở dưới đáy biến trốn tử cúi đầu nhìn tiểu ngân long, lòng bàn tay di chuyển, một cố khí đen tràn ra, Vân Bạch Liệt nhận ra nguy hiểm, nhanh chóng mở mắt ra, trốn về một bên, thân rồng nhảy dựng lên, chỉ là khi nhìn thấy khuôn mặt của nam tử kia liền sửng sốt, “Là ngươi?”Động tác của Vân Bạch Liệt chậm lại, khi nhận ra nguy hiểm sự cảnh giác vừa mới nâng lên cứ như vậy được thả lỏng, cho tới khi ngã xuống, được nam tử vươn tay ra đỡ, vừa vặn đón được tiểu ngân Bạch Liệt nằm sắp trên lòng bàn tay của nam tử, híp mắt thú nhìn hắn “Sao ngươi lại ra trước vậy?”Nam tử cúi đầu nở nụ cười, “Đương nhiên là phải hoàn thành việc ta nên hoàn thành. Hơn nữa, ngươi còn thiếu ta một điều kiện, ta sao có thể để ngươi chết ở chỗ này?”“Ngươi có ý gì?” Vân Bạch Liệt nghĩ tới cảm giác lo lắng lúc trước, mở hồ cảm thấy bên ngoài chắc là đã xảy ra chuyện tử lại không trả lời, tầm mắt từ trên người tiểu ngân long dời xuống bụng hắn, chiếc bụng cũng không phập phồng gì, trong ánh mắt màu đỏ tươi mơ hồ có ánh Bạch Liệt nhíu mày, vươn móng vuốt ôm lấy đuôi cản lại “Còn một tháng nữa.”Nam tử lắc đầu “không, tu vi của ngươi đã cho bọn họ, bọn họ muốn ra trước.”Vân Bạch Liệt “…..”Mà ngay khi Vân Bạch Liệt sững sờ, Chu Viêm đi mà quay trở về liền nhìn thấy tam điện hạ nhà hắn thế nhưng bị một nam tử bắt lấy, hắn lập tức cảnh giác chạy tới, muốn cướp lại tiểu ngân long từ trong tay nam tử thậm chí không quay đầu lại, chỉ tùy ý vung tay lên, lập tức một đám khí đen liền hóa thành vô số khí đen, chúng nó giống như có sinh mệnh quấn quanh lấy chân tay Chu Viêm, làm cho hắn không thể nhúc Bạch Liệt nghe được tiếng động liền ngẩng đầu thấy một màn này, nhìn vẻ mặt chớ chọc ta của nam tử kia, yêu khí nồng đậm quanh thân Chu Viêm chứng tỏ Chu Viêm không phải là đối thủ của hắn, Vân Bạch Liệt vội vàng lên tiếng ngăn cản Chu Viêm “Hắn chính là người bị oan uổng nhốt tại đáy nước kia….”Vân Bạch Liệt nghĩ nghĩ, đem vài từ rồng yêu nhập ma nuốt trở Viêm sửng sốt, ngừng giãy giụa “Chính là hắn? nhưng không phải một tháng nữa hắn mới ra hay sao?”Vân Bạch Liệt cũng không biết, nhưng nam tử ra trước cũng không ảnh hưởng gì tới kế hoạch, chỉ có thể để cho nam tử buông hắn ra, hắn có thể biến trở tử lại không nhúc nhích, chỉ là híp mắt theo dõi hắn, tay kia cũng nâng lên, sương đen ở trong lòng bàn tay càng thêm dày đặc “Hiện giờ cho ngươi hai lựa chọn, thứ nhất, ta sẽ giúp ngươi lấy hai quả trứng này ra, nhưng mà tu vi của ngươi phải cần một tháng nữa mới khôi phục, nhưng ít nhất có thể lập tức khôi phục như bình thường; thứ hai, ngươi ở chỗ này, ta mang người phía sau ngươi đi cứu đại ca ngươi và một…. hình như là một người phàm, mà ngươi tiếp tục ở chỗ này thì không biết qua bao lâu thì hai quả trứng này mới sinh ra.”Khi nam tử vừa nói xong những lời này, không chỉ có Chu Viêm mà ngay cả Vân Bạch Liệt cũng ngây ngẩn cả người “Cứu đại ca? người phàm? Ngươi nói cái gì, có ý gì chứ?” nơi này là yêu tộc, sao có thể có người phàm ở đây?Không biết vì sao, nghĩ tới nỗi lo lắng lúc trước, Vân Bạch Liệt nghĩ đến lúc trước long châu đột nhiên bị hấp thu toàn bộ sức mạnh, chẳng lẽ…. Chu Kì Nghiêu đến đây tìm hắn sao?Tiểu ngân long giật mình đứng ở nơi đó, một lúc lâu cũng không lên tiếng, hắn lấy lại tinh thần, vội vàng nói “Cứu đại ca ta? Ngươi có thể tìm được đại ca của ta?”Nam tử cũng cười cười “Ta đương nhiên…. Không biết. thế nhưng thật đúng dịp ta từ dưới đáy biển Tây Hải đi ra, vừa vặn nhìn thấy lão long vương Tây Hải vừa già vừa xấu kia, hắn nghe thấy tiếng rồng gầm cầu cứu mà không đi, còn mang binh đi đuổi theo cái gì, ta ngửi được máu rồng bị thương nặng còn có hơi thở của một người phàm, nghĩ tới có thể khiến cho lão ta gấp gáp như vây, hẳn là chỉ có đại ca ngươi. Về phần người phàm kia…. Cũng là người ngươi quen sao?”Vân Biệt Liệt nóng lòng không thôi, “Có chuyện gì xảy ra nếu trứng này ra sớm hay không?”Nam tử cười nhạo một tiếng, “Ngươi cảm thấy như thế nào?”Vân Bạch Liệt không hề chần chờ gì chọn điều thứ nhất, hắn không muốn chờ chết, hắn muốn nhìn thấy đại ca cũng muốn đi xác nhận có phải…. Chu Kì Nghiêu thật sự tới đây hay không?Lòng bàn tay bao phủ khí đen của nam tử trực tiếp vung lên, lập tức tiểu ngân long bị sương đen bao lấy, trong nháy mắt, hai quả trứng được luồng sương đen bao phủ rơi vào trong lòng bàn tay nam tử, cùng lúc đó, Vân Bạch Liệt liền rơi xuống đất hòa thành hình người, ngoài trừ sắc mặt tái nhợt thì tất cả đều bình thường, mà hai quả trứng ở trong lòng bàn tay hắn so với tay hắn còn nhỏ hơn rất nhiều.
Long Bạch Bạch ở Dưỡng Tâm điện của Chu Kì Nghiêu nghỉ ngơi một đêm, khi hắn đang ngủ không biết trời trăng mây gió gì, cả hai hậu cung nam nữ của Đại Chu lại bị làm cho sóng to gió lớn, ai mà chẳng biết ba tháng trước hậu cung của tân đế đã đầy tràn, nhưng lúc trước vẫn không cho gọi người thị là bởi vì không có vị cung phi nào thị tẩm, tất cả mọi người đều giống nhau, đều sống an nhàn không có chuyện nhưng tân đế đột nhiên lật bài tử, thể mà lại chọn một ngốc tử, hơn nữa đó lại chính là Vân phi khiến cho hậu cung càng kinh vị của hoàng thượng như thế nào? Lần đầu tiên chọn người, lại chọn một ngốc tử?Sau khi hỏi thăm xong mới biết được rằng ngốc tử này là cố ý “tình cờ” gặp hoàng thượng ở bên đường, đều tức giận nghiến răng nghiến lợi thực đê tiện, thế mà lại giả ngu? Sớm biết hoàng thượng sẽ chịu như vậy thì các nàng đã sợ hãi sự tàn bạo của tân đế, nên các nàng cũng không dám là lúc trước tân đế đăng cơ từng lấy một chắn ngàn, màu chảy thành sông, điều này càng khiến cho các nàng tưởng tượng đó là một người đàn ông có cơ bắp khủng dù phụ thân của các nàng đều nói, bộ dạng tân đế tuấn mĩ các nàng cũng không tin, cảm thấy phụ thân là cố ý muốn điểm tô cho hoàng thượng, không dám nói nửa tử không đúng về hoàng sau khi vào cung ba tháng nhìn thấy nhiều hậu phi như vậy, không chỉ có nữ mà ngay cả nam cũng có, mọi người đều nóng lòng chờ đợi, chỉ còn chờ lọt vào mắt xanh của hoàng thượng để một bước bay lên cành cao. Tâm tình của các nàng cũng không thay đổi, hoàng thượng xấu thì cứ xấu đi, tốt xấu gì hiện giờ cũng phải đi lên để tạo chút quyền lực cho gia tộc mình, mọi người vào đây ai cũng nghĩ như thông suốt là một chuyện, nhưng hoàng thượng vẫn không cho cơ hội, các nàng đều đang đợi, kết quả lại để cho một ngốc tử chiếm hậu phi đều nhớ rõ ngày hôm sau đi thỉnh an thái hậu mới gặp được Vân phi quốc sắc thiên hương kia, nhưng sau đó nhìn thấy bộ dạng của đối phương khờ khờ ngốc ngốc liền thả lỏng, hơn nữa thái hậu ghét bỏ vì chọn sai nên đem người sắp xếp ở một cung vắng vẻ, các nàng càng yên tâm rằng hoàng thượng đồng ý cho cả nam và nữ đều tiến cung, nhưng là một người nam nhân, bộ dạng cho dù đẹp thì có thể làm gì? Cũng không thể gây ra sóng gió gì?Kết quả Vân phi thế mà giả ngốc, nếu không vì sao có thể đúng dịp gặp được hoàng thượng? còn vừa vặn được hoàng thượng coi trọng lưu lại thị tẩm? Vân phi này thật quá âm hiểm, thế mà dám giả ngốc để các nàng buông lỏng cảnh giác!Nữ phi bên này nghĩ như vậy, mà bên nam cung toàn là con vợ lẽ không được sủng ái, ban đầu cũng không có hy vọng gì, nhưng nghe nói hoàng thượng thật sự sủng hạnh một nam tử, tất cả đều ngã ngửa, đồng thời cũng cảm thấy cơ hội đã mặc kệ hai cung hậu phi nghĩ như thế nào, Long Bạch Bạch ngủ rất thoải mái, loại thoải mái này không giống với trong cung điện của mình, hắn cũng không biết vì sao, cứ cảm thấy ở bên cạnh người tốt trong lòng sẽ rất yên ổn, giống như trên người đối phương có thứ gì hấp dẫn hắn, đi tới gần liền cảm thấy cả người giống như đắm chìm trong ánh nắng, ấm áp dạt dào, lúc trước vẫn cảm thấy cả người không khỏe nháy mắt liền biến mất hoàn này Long Bạch Bạch thoải mái, Chu Kì Nghiêu bị hắn túm long bào thì một đêm không nhìn khuôn mặt Long Bạch Bạch cả một đêm, biết rõ đây chỉ là nhìn và nghĩ về người khác, nhưng hôm nay thấy được, hắn mới phát hiện mình căn bản không quên những ngày bị ức hiếp trong quá khứ, không quên bộ dáng thiếu niên kia như tiên nhân xuất hiện cứu vớt hắn, thậm chí giọng điệu và tướng mạo của đối phương đều khắc sâu trong đầu hắn, nhưng khi nhìn qua ngốc tử trước mặt này thì ấn tượng càng thêm mạnh tiếc….. rốt cuộc không phải năm như vậy hắn vẫn một mực tìm, vài năm nay mới hiểu được rốt cục không tìm được, hắn biết rõ nên từ bỏ, nhưng mà vẫn không cam đã gần tới giờ lâm triều, Chu Kì Nghiêu mới thu hồi tầm mắt, nhìn màu vàng tươi trên long sàng, nhắm mắt lại hồi lâu, khi mở mắt ra lại trở thành một vị hoàng đế lạnh lùng vô tình, không phải hắn, rốt cuộc vẫn là không hôm qua hắn bởi vì khuôn mặt này nên mới mềm lòng, nên khôi phục quỹ đạo như bình thường đầu Chu Kì Nghiêu nghĩ ngốc tử này sẽ ngủ tới khi mặt trời lên cao, nhưng hắn vừa đem ống tay áo mình kéo về, kết quả trước khi Tô Toàn đi vào hầu hạ tiểu ngốc tử này đã mơ màng mở mắt ra, ngồi dậy, động tác rất trôi chảy không hề giống muốn ngủ áo ngủ lộn xộn, kéo ra một tảng lớn, lộ ra nửa bả vai, muốn vượt qua hắn để xuống Kì Nghiêu nhíu chặt chân mày, đem người kéo trở về, mặt bình tĩnh không hề lên tháng qua mặt trời vừa mọc Long Bạch Bạch đều bị ma ma lôi dậy, ma ma bắt hắn trước hừng đông phải dậy làm việc, nếu không sẽ không có cơm ăn, còn bị đánh, hắn sợ bị đánh, cũng rất nghe thật ma ma đánh không lại hắn, nhưng cả nhà ân nhân khi đưa hắn đi đã dặn hắn phải nghe lời ma ma, ân nhân cứu hắn, lúc trước hắn đều nghe lời cả nhà ân nhân, vì thế hắn liền ngoan ngoãn nghe mơ ngủ còn tưởng rằng nơi này là Phi Vân Bạch Bạch bị kéo về quay đầu liền nhìn thấy Chu Kì Nghiêu, ánh mắt liền sáng lên “A, là ngươi!” người tốt…. đi theo người tốt sẽ có thịt ăn!Thì ra….. không phải nằm Kì Nghiêu nhìn thấy ngốc tử này nhận ra mình vẻ mặt mới tốt hơn một chút, “quần áo, mặc.” cứ như vậy mà đi ra ngoài, còn ra thể thống gì?Có thể tưởng tượng đối phương là người khờ, ma ma kia còn ức hiếp hắn, xem ra cũng không phải là thiệt lòng dạy Bạch Bạch mờ mịt cúi đầu, nhìn thấy vạt áo của mình mở rộng, tùy ý kéo kéo, lại ngây ngốc cười, chờ chỉ thỉ tiếp ràng vẻ mặt của ngốc tử này rất ngốc, nhìn lúc nào cũng như vậy, nhưng Chu Kì Nghiêu liếc mắt một cái liền nhìn ra ngốc tử này đang nghĩ cái gì, đây là đang chờ được ăn đi?Chu Kì Nghiêu hờ hững đứng dậy, gọi Tô Toàn tiến vào, đoàn người nối đuôi nhau mà vào, đầu cũng không dám Chu Kì Nghiêu mặc long bào xong xuôi chuẩn bị vào triều sớm, quay đầu liền nhìn thấy tiểu ngốc tử đang cúi đầu thất vọng đứng ở đó, lén lén nhìn hắn không có cơm ăn, thật đau Kì Nghiêu bị ánh mắt như cún con của tên ngốc này làm cho tức cười, nhưng mà trên mặt vẫn trầm tĩnh như nước, khi nhìn vào ánh mắt chờ mong của Long Bạch Bạch, đằng sau liền vang lên tiếng hít khí tủi thân, cũng không dám nói ra miệng, miệng hắn hơi nhếch lên mang theo chút ý cười, đi tới trước mặt Tô Toàn đang cúi đầu không dám nhìn lung tung “ngươi ở lại cho người chuẩn bị đồ ăn cho hắn, sau đó thì đưa hắn về.” dừng một chút, nghĩ tới lượng cơm tối qua của đối phương, “phải đủ.”Tô Toàn sửng sốt, vẻ mặt phức tạp vội vàng trả Chu Kì Nghiêu bước ra khỏi cửa điện thì nghe thấy tiếng động ở sau lưng, lập tức nghe thấy tiếng hít không khí của tiểu tử kia, chắc là đụng vào nơi nào, nụ cười ở khóe miệng hắn càng sâu sắc đó hắn cố gắng đè nén xuống, uy nghiêm bước về phía Bạch Bạch ở lại chỗ hoàng thượng cọ được một bữa cơm no rồi mới được Tô Toàn đưa về Phi Vân điện, hắn vừa vào cung điện liền nhớ tới ma ma, hắn len lén đi ra ngoài sẽ không bị ma ma đánh chứ?Kết quả, vừa mới đi vào Phi Vân điện những cung nhân ở đây đều quỳ xuống gọi hắn là công Bạch Bạch bị hoảng sợ đây, đây là tình huống gì?Hắn nhanh chóng quay đầu nhìn Tô Toàn, đôi mắt nhỏ mờ mịt “Ma ma đâu?”Tối hôm qua Tô Toàn đã đem điêu nô kia tới mật thất xử lý, hiện giờ cung nhân ở Phi Vân điện đều là hắn tự mình chọn, cũng không sợ sẽ lại ức hiếp Vân tam công tử hắn tới đây đã chuẩn bị trước “Hồi bẩm công tử, Lí ma ma lớn tuổi phải xuất cung an hưởng tuổi già, là do Vân tướng quân yêu cầu. kể từ bây giờ những nô tài trong cung này đều là người mới, công tử sẽ không bị đói bụng.”Lực chú ý của Long Bạch Bạch quả nhiên bị mấy chữ “không đói bụng” hấp dẫn, lập tức vứt Lí ma ma ra sau đầu “Thật sự sẽ không đói bụng sao?”Bởi vì thái độ của Chu Kì Nghiêu nên Tô Toàn đối sử càng thêm ân cần với Long Bạch Bạch, có hỏi có đáp, nhóm cung nhân ở cách đó không xa nghe thấy càng thêm cẩn thận hơn, xem ra Vân công tử này quả thật có khác biệt, ngay cả đại tổng quản bên người hoàng thượng còn để bụng tên ngốc tử này như vậy, bọn họ càng không thể bằng mặt mà không bằng ngày kế tiếp Long Bạch Bạch quả nhiên không đói bụng, nhưng mà cũng không gặp lại “người tốt”.Ngoại trừ lúc ngủ sẽ cảm thấy cả người khó chịu không khỏe, nhưng hắn đã quen, cũng liền cảm thấy không có ngày vui vẻ chơi đùa phơi nắng, cuộc sống cũng rất thoải Bạch Bạch nơi này thoải mái, công tử cung phi trong hậu cung không thoải phi một mực chờ, chờ hoàng thượng sẽ lật bài tử của người khác, kết quả ngoại trừ đêm đầu tiên để cho ngốc tử kia thị tẩm xong sau đó không hề có động tĩnh đầu còn nghĩ thân phận của mình cao hơn Vân công tử này, không muốn hạ thân phận, hơn nữa trong hậu cung không ai dám động, các nàng không muốn làm con chim đầu đàn này, kết quả đợi mấy ngày ngốc tử kia hình như không có việc gì, tới ngày thứ ba rốt cục có người ngồi không phi là người đầu tiên đi qua, vì có rất ít nam tử được đưa vào cung lần này, tổng cộng cũng chỉ có năm người, Long Bạch Bạch tuy rằng là ngốc tử nhưng thái hậu vẫn không bỏ đi phong hào của hắn, bên ngoài vẫn phong làm Vân phi, bởi vì là nam tử, ngày thường vẫn gọi là Vân công phận của hai người cũng không khác nhau nhiều lắm, chỉ là nàng không tiện một mình đến cung điện nam phi, cho nên trực tiếp đưa thư đến Vân Phi điện, nói là tháng ba hoa đào đã nở, mời Vân công tử tới ngự hoa viên ngắm hoa ăn chút điểm Long Bạch Bạch nghe tiểu thái giám nói là vừa mới ăn no đang phơi nắng, vốn đang lười biếng ngủ gật, nghe thấy hai chữ điểm tâm ánh mắt liền sáng khái là hai năm nay bị bỏ đói, hắn có chấp niệm rất lớn với đồ chứ ở trong mắt hắn ăn có lực hấp dẫn rất thế Long Bạch Bạch liền đồng ý ước đầu Đổng phi nghĩ Vân Bạch Liệt sẽ không dám đi, không nghĩ tới đối phương tới còn mang theo bộ dáng ngu dại, vẻ mặt nàng không thay đổi còn giả vờ, ở trước mặt các nàng còn giả ngu sao?Long Bạch Bạch đi vào trong chòi nghỉ mát liền ngồi xuống, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm điểm tâm trên bàn phi liếc hắn một cái, nghe nói đối phương dùng lý do mình bị ma ma bỏ đói mới có được sự chú ý của hoàng thượng, hiện giờ còn tiếp tục giả vờ đáng thương sao? Nàng liếc nhìn ma ma đi theo, mới mở miệng nói “Đây là bản cung tự mình làm, nếu Vân công tử thích, có thể nếm thử một chút.”Long Bạch Bạch ngồi thẳng thân mình “Được”. tỷ tỷ này là người tốt, sao lại biết được hắn đang đói bụng chứ?Long Bạch Bạch liếc nàng một cái, cầm lấy một miếng, cái miệng nhỏ vừa cắn một cái, ánh mắt lập tức sáng lên, giống như con chuột nhỏ bắt đầu hì hục phi nhìn, lén bĩu môi, bắt đầu kích Vân công tử giả ngốc để hắn giấu đầu lòi đuôi, nói một câu mang hàm nghĩa “Nghe nói mấy ngày trước Vân công tử không cẩn thận tình cờ’ gặp được hoàng thượng, thật đúng là may mắn, chúng ta lại không có vận may như vậy, đã ba tháng này liếc mắt một cái cũng chưa từng có, vẫn là Vân công tử may mắn, lại còn có thể ăn cùng với hoàng thượng.” Đổng phi nói lời mang thâm ý, bên ngoài là đang khen Long Bạch Bạch, nhưng bên trong là đang mắng đối phương không biết xấu hổ bất chấp dùng thủ đoạn để có được lực chú ý của hoàng lúc nàng đang cằn nhằn Long Bạch Bạch đã ăn xong miếng điểm tâm kia, đưa lưỡi liếm liếm môi, cảm thấy tay nghề của tỷ tỷ này thật tốt, ăn nuốt xuống một ngụm nước miếng, ngoan ngoãn lộ ra một nụ cười thật tươi với Đổng phi “ngươi cũng ăn.”Đổng phi đang chờ đối phương phản ứng để bị bại lộ “???” ăn cái gì mà ăn? Lúc này là lúc ăn sao?Long Bạch Bạch không hiểu nàng đang tức giận, vẻ mặt chân thành tiếp tục chờ trả lời tỷ tỷ này là người tốt nhưng lúc nói thì hơi chậm, hắn không nóng nảy, hắn từ từ phi cau mày, nhìn hắn lộ ra nụ cười ngây ngô liền tức, còn giả vờ sao?Liền rộng lượng phất tay “Bản cung không ăn, nếu công tử thích, vậy thì tiếp tục ăn đi.”Long Bạch Bạch dạ to một tiếng hắn quả nhiên không nhìn lầm, tỷ tỷ này thật sự là người phi nhìn tên nhóc này vui tươi hơn hở cầm một khối điểm tâm ăn, nghĩ thầm xem ra đạo hạnh thực cao thâm, đây hoàn toàn là muốn kiên trì không định tiếp chiêu, nàng tiếp tục nói “Hơn nữa công tử nếu đã hầu hạ hoàng thượng, đây là ân đức rất lớn, nhưng công tử sao vẫn còn ở Phi Vân điện? Theo bản cung, lần sau nếu công tử nhìn thấy hoàng thượng nên nhắc tới, để có thể chuyển tới một cung điện tốt hơn Phi Vân điện, nghe nói Phi Vân điện hiện giờ hơi vắng vẻ.” lời nói trong ngoài đều mang ý mỉa mai, thị tẩm thì thế nào? Không phải vẫn phải ở trong góc vắng vẻ đó sao? Không phải là do hầu hạ không tốt bị hoàng thượng vứt bỏ đó chứ?Long Bạch Bạch nghe không hiểu, lực chú ý đều đặt lên điểm tâm, thế nhưng nghĩ rằng tỷ tỷ đã cho hắn đồ ăn, không thể không để ý tỷ tỷ, cho nên hắn vừa ăn vừa gật phi nhìn Long Bạch Bạch vẫn không tức giận như cũ “….” Không nghĩ tới như vậy mà cũng không tức giận? thật sự là hồ ly ngàn năm thành tinh, như vậy mà cũng có thể nhịn được sao? Trách không được có thể nắm được trái tim của hoàng thế Đổng phi tiếp tục cằn nhằn, Long Bạch Bạch thì vui vẻ Long Bạch Bạch ăn no, vuốt bụng mắt tỏa sáng nhìn Đổng phi tức giận đỏ bừng mặt, đứng lên, rất chân thành nói một câu “Tỷ tỷ, ngươi thật sự là người tốt.” Cho hắn ăn điểm tâm ngon như vậy, thật tốt, nhưng trời sắp tối rồi, hắn nên trở về dùng bữa phi nói từ trưa cho tới chiều tới mức miệng khô lưỡi khô mà đối phương không sứt mẻ gì, khiến nàng tức đến khó thở “???”.
Editor huyền thu Thể loại Cổ trang, huyền huyễn, cung đình, sinh tử, 1×1, HE. Văn án. Tiểu bạch long nho nhỏ Long Bạch Bạch khờ khạo đưa long châu cho một phàm nhân vì thấy hắn ngốc nghếch hay bị bắt nạt. Làm thật tốt, thế tử ngốc sau này thông minh, lên làm Hoàng đế, còn ấu long đí thì trở nên...ngu ngốc thật luôn. Long tộc một ngày nọ bỗng gặp tao ương, BạchLong ngốc cả ngày chỉ biết ăn kia bị người khác tưởng nhầm là người phàm, thế là bị đem tiến cung. Từ đó trở đi, Bạch Long ngốc như cá gặp nước. Ngày nào đó, Bạch Long ngốc nhìn thấy mình dài ra thêm một cái đuôi thì trợn tròn mắt, lấy tay chọc chọc, ngẩng đầu tội nghiệp nhìn vị hoàng đế nào đó “Cái đuôi? Có thể ăn không?” Một vị hoàng đế nào đó vừa đoán được một khả năng “….” Bạch Long ngốc tủi thân “Không thể sao? Thật sự không thể sao? Nhìn ăn rất ngon mà….” Người nào đó “không thể ăn đuôi, nhưng là…… ngươi có thể ăn trẫm.”
thật sự không thể ăn đuôi sao