【HOÀN】CỐ CHẤP KHÔNG MUỐN RỜI XA _____ ⚡ Tác giả: Hàn Đại Bảo ⚡ Thể loại: Nguyên sang, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng ⚡ فيسبوك البريد الإلكتروني أو الهاتف Không từ bỏ ý định, Cri-xtô-phơ Cô-lôm-bộ đã sang sống ở Tây Ban Nha và cố gắng vận động sự tài trợ của quốc gia này. Sau nhiều lần bị từ chối, cuối cùng Hoàng hậu I-xa-beo-la (Isabella) I đã chấp thuận tài trợ cho chuyến đi đã trở thành có một không hai trong lịch 13 Nếu không đủ can đảm hãy chấp nhận để người đó rời xa mình… mới nhất administrator 10/10/2022 21 Lỗi công thức trong excel mới nhất TUYỂN TẬP REMIX OANH TẠ, THIÊN TÚ , MYMY Nhạc Hot TikTok Hay 2022 ♫ BXH Nhạc Trẻ Remix Hay Nhất 1. Em là cố chấp duy nhất của đời tôi 2. Anh là quá khứ không thể quên 3. Anh có thể đừng rời xa em được không 4. Mộng tàn hoa 5. Theo các nghiên cứu tâm lý xã hội, nguyên nhân của sự xa cách là do 7 sai lầm sau đây của các bậc cha mẹ. 1. Bố mẹ luôn cho mình là đúng. Việc bất đồng quan điểm là điều bình thường trong mỗi cuộc tranh luận. Tuy nhiên với nhiều bậc cha mẹ, hễ con bày tỏ quan điểm wPdHPr2. Truyện Cố Chấp Không Muốn Rời Xa Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 11/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Cố Chấp Không Muốn Rời Xa một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Cố Chấp Không Muốn Rời Xa 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Cố Chấp Không Muốn Rời Xa Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 11/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Thể loại Ngôn Tình, Sủng Bạn đang đọc truyện Cố Chấp Không Muốn Rời Xa của tác giả Hàn Đại Bảo. Bọn họ nương tựa lẫn nhau, cùng nhau vượt qua vô số những đêm đen không thấy ánh mặt trời. Sau này, thiếu niên trưởng thành. Z thành xuất hiện một doanh nhân vô cùng trẻ tuổi. Đó là một người đàn ông với đôi mắt trái màu xám. Mặc dù người đàn ông ấy có khuôn mặt vô cùng xinh đẹp và quyến rũ, nhưng thủ đoạn lại tàn độc, máu lạnh vô tình, Z thành người người đều sợ hắn. Ngày nọ, bên người hắn xuất hiện một cô gái. Cô gái ấy sở hữu một khuôn mặt thanh lệ, khí chất lãnh diễm, dựa vào khuỷu tay hắn, bộ dạng điềm tĩnh đi ngủ. Mọi người có mặt đều nhìn thấy nam nhân rũ mắt, sâu trong ánh mắt ấy là tận cùng của cố chấp đến mức không muốn xa rời. Trước mặt Tân Nguyệt, Dịch Tuyên trước nay đều ngoan ngoãn nghe lời, ngay cả lúc muốn ôm hôn tên tiểu tử này đều mang theo cẩn thận cùng thành cạnh đó, bạn đừng bỏ lỡ Mối Tình Đầu Là Viên Kẹo Vị Bơ của cùng tác giả. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17-1 Chương 17-2 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31-1 Chương 31-2 Chương 32 Chương 33 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37-1 Chương 37-2 Chương 38-1 Chương 38-2 Chương 39 Chương 40 Chương 41-1 Chương 41-2 Chương 42-1 Chương 42-2 Chương 43 Tổng hợp Chương Truyện Cố Chấp Không Muốn Rời Xa “update 11/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Miêu Miểu nói cô ấy muốn cùng nhau ăn trưa, nhưng lại bị Tân Nguyệt dứt khoát từ chối."Trưa nay mình có chuyện."" Vậy cậu không ăn cơm với em ấy à?" Giọng điệu của Miêu Miểu rõ ràng là giảm Nguyệt gật đầu, "Ừ."Nói xong, cô liền ngừng lại, vẻ mặt trầm dù rất quan tâm đến Dịch Tuyên, nhưng Miêu Miểu liên tiếp bị Tân Nguyệt phát hiện, nên sự nhiệt tình của cô ấy có phần giảm sút. Thấy Tân Nguyệt rõ ràng không muốn nói, cô ấy cúi đầu cong môi, vẻ mặt có chút không cam học vừa bắt đầu, sau khi tiếng chuông vang lên, phòng học nhanh chóng trở nên yên tĩnh trở Nguyệt mở vở và chuẩn bị nghiêm túc lắng nghe giảng bài, trong khi Miêu Miểu vùi đầu vào sách giáo khoa và bấm điện ấy đang trò chuyện với ai đó, điện thoại của cô ấy rung liên hồi, khi trả lời tin nhắn, cô ấy luôn nhìn về phía Tân Nguyệt, như thể cô đang nhìn vào chính bản thân mình khó để nhận ra từ biểu cảm của cô ấy, đối tượng trò chuyện trên điện thoại di động của cô ấy lúc này chắc chắn chính là Tân Nguyệt nhận thấy điều đó, nhưng cô không quan tâm đến lại, Miêu Miểu có lương tâm cắn rứt, khi chuyển sang tiết thứ 2 liền cầm sách giáo khoa tránh sang một buổi sáng, Miêu Miểu nói chuyện phiếm trên điện thoại di động, khiến nó hết sạch pin, cô ấy xoay người xuống bàn dưới hỏi mượn cục cô ấy quay lại, ánh mắt lướt qua Tân Nguyệt vài lần, trong ánh mắt như có một cái gì đó khó Nguyệt hiển nhiên không nhận ra điều trưa, sau khi tan học, Tân Nguyệt chuẩn bị rời khỏi lớp học, còn chưa kịp chuẩn bị đứng dậy, ở cửa sau của lớp học đột nhiên có một sự xôn tai nhạy bén của Miêu Miểu nghe thấy vài từ khóa, lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc, cầm điện thoại di động chạy ra cửa trùng hợp, ngay khi cô ấy thăm dò, Dịch Tuyên dừng lại trước cửa, nhìn nhiên ở gần anh như vậy, Miêu Miểu nhất thời quên cầm điện thoại mà chụp hình, chỉ ngu ngốc nhìn tầm mắt anh lướt qua trên đỉnh đầu, cố định tại một điểm nào đó trong phòng học, khóe môi hơi nở nụ cười."Nguyệt."Giọng anh trầm hơn một chút, sự dịu dàng trong giọng nói lạnh lùng của anh có vẻ đặc biệt quyến Miểu chân mềm nhũn ngã xuống ghế cạnh cửa, đỏ mặt, giống như lúc này Dịch Tuyên đang gọi tên cô thấy trên hành lang ngày càng có thêm nhiều người, Tân Nguyệt quay đầu lại, âm thầm thở được buổi sáng cùng nhau đi học, nhưng trốn không thoát bọn họ học chung trường, hắn có thể tìm bất cứ đến lúc Nguyệt đứng dậy, cầm sách giáo khoa và đi đến phía sau phòng học, lúc này cô nhìn thấy Tần Thừa và Lê Thiên Hạo cũng ở người đứng cạnh nhau, vẫy tay chào cô với tư thế khá chuẩn và đồng đều, khẽ hét lên "Chị Nguyệt!"Tân Nguyệt mỉm cười với họ và gật Tuyên tự nhiên đưa tay về phía cô, "Đi thôi."Tân Nguyệt không đưa tay cho hắn ngay lập tức, "Chúng ta đi đâu?""Ngày đầu tiên đi học, đương nhiên muốn cùng nhau ăn mừng rồi!" Tần Thừa nở nụ cười nói. "Chị Nguyệt, hôm nay chị mời chúng em đi!""Mời cái đầu đó." Tân Nguyệt mỉm cười, lắc đầu, cô giơ tay nắm chặt cổ tay của Dịch Tuyên, đè xuống bên cạnh cô, nói "Vừa đi, vừa nói chuyện."Dịch Tuyên không nắm tay cô. Vẻ mặt hắn lạnh nhạt dần, nhưng hắn cảm thấy những ngón tay mảnh mai của cô xoa nhẹ vào bên trong cổ tay hắn, nên hắn lập tức được an ủi."Đi thôi."Tân Nguyệt không muốn bị theo dõi, Dịch Tuyên và những người khác rất phối hợp, bốn người họ nhất trí hành động, và nhanh chóng biến mất ở hành lang lớn bên ngoài lớp Miểu ngồi trong lớp học, đợi khi đám đông đã tản ra thì mới vỗ đùi mà hối hận. "Oh! Tôi đáng lẽ nên đi theo cùng!"Tần Thừa nói muốn Tân Nguyệt mời, nhưng trên thực tế hôm nay người nên mời anh ấy, chính là Dịch doanh kim cương đen đang rất hot, mới chưa đầy ba tháng đã gần như khôi phục hoàn toàn là lúc này Tân Nguyệt mua xe cho Dịch Tuyên, Lê Thiên Hạo còn hỏi hắn, hiện tại hắn có tiền, làm sao có thể nhờ Tân Nguyệt mua xe cho Thừa cũng cảm thấy khó hiểu, theo tính cách của Dịch Tuyên thì lúc này hắn nên bỏ ra nhiều tiền để dâng lên thánh đài của Tân Dịch Tuyên lại nói "Tôi thích chị ấy cưng chiều tôi quá mức."Khi nói lời này, mặt hiện ra vẻ tự hào, tiêu soái không kiềm chế được, đắc ý mang ra để khoe hiện đó khiến cho Tần Thừa và Lê Thiên Hạo tổn thương không được Dịch Tuyên chiêu đãi, nên các nhà hàng nhỏ xung quanh trường học không thể thỏa mãn được sức ăn của Tần khỏi tầm mắt của người ngoài, bốn người vừa đi vừa bàn xem nên đi ăn ở Thiên Hạo đề xuất đi tới trấn Tiêu Vân. Nghe nói, cha của Tần Thừa đã trả giá rất cao để mời được đầu bếp của bang tiệc ngồi ở trấn Tiêu Vân, anh ta khiến cho Phật tổ phải nhảy qua tường, thật là "Phật nghe liền bỏ Thiền nhảy qua tường".Những gì anh ta nói vô cùng vi diệu, khiến cho vài người cảm thấy hơi đói Thừa thậm chí còn xuýt xoa khen ngợi Lê Thiên Hạo là người ăn uống số một ở thành phố Z này. Khi câu lạc bộ của nhà anh ấy mời một đầu bếp như vậy, bản thân anh ấy còn không biết gì Nguyệt không nhịn được cười khi nghe những lời này, "Tần Thừa chuyên chú chơi, Thiên Hạo chuyên chú ăn, hai người thật là...""Một sự phối hợp hoàn hảo."Dịch Tuyên dừng xe, năm ngón tay không theo quy luật mà gõ lên cửa xe, khóe miệng bĩu ra nụ cười như không cười, " Hai cậu có thể thành đôi cùng nhau."Tần Thừa và Lê Thiên Hạo nhìn nhau, đồng thanh hét lên "Không thể nào!""Tôi, tôi không thẳng thắn như vậy, được rồi! "Tần Thừa liếc nhìn Lê Thiên Hạo, vẻ mặt anh ta khá kinh tởm," Hơn nữa, chỉ cần trông thấy cậu ta trông như thế này, tôi thực sự không thể làm được! ""... Đại ca, có gì niệm tình với!" Lê Thiên Hạo đẩy ra sau đầu của anh ta," Tôi cũng không thích cái người thiểu năng trí tuệ như cậu. Đúng không! "Tân Nguyệt cười từ tai này sang tai khác vì cái miệng ba hoa dở hơi của hai kẻ sống cùng với cười nhẹ, Dịch Tuyên liền nhân cơ hội cúi đầu để lưu lại hương thơm trên môi trí hiện tại của bọn họ tương đối xa, không có người xung quanh, Tân Nguyệt vẫn không khỏi đỏ mặt."Đây là bên ngoài đó!"Cô thì thầm, nhưng Dịch Tuyên không thèm quan ta cúi đầu một lần nữa, nhưng bị Tân Nguyệt quay đi hôn rơi xuống một bên sườn hơn thế, Tần Thừa đã nhìn thấy."Chết tiệt! Hai ngươi đang làm gì giữa thanh thiên bạch nhật vậy?!" Anh ấy khoa trương mà che mắt lại, khẽ mở hai ngón tay rất to, "Dịch Tuyên, cậu còn chưa đủ sao? Chúng tôi là những người cô đơn, sao cậu có thể đem cẩu lương vào mắt chúng tôi chứ???! "Lê Thiên Hạo u oán ôm mình" Tôi đau lòng quá đi!!!. "Mặt Tân Nguyệt càng đỏ hơn, cúi đầu mở cửa xe leo lên ghế sau khi cánh cửa được đóng lại, cửa sổ đen hoàn toàn che khuất đi tầm nhìn của những người bên ngoài Thừa đột nhiên nhanh trí khi nhìn thấy điều này, anh ta trầm ngâm nhìn Dịch Tuyên, "Trời ạ... hình như tôi biết tại sao cậu lại mua chiếc xe này rồi!"Dịch Tuyên không tỏ ra chút ý kiến nào. Khi đi vòng qua ghế phụ, anh đá vào người anh ta, nhỏ giọng nói "Mau đi.""Đi đi thôi!"Trên đại lộ Z rợp đầy bóng cây, siêu xe của Tần Thừa dẫn đường đi trước, còn xe thể thao cải trang bên trong của Lê Thiên Hạo ở giữa, phía sau là chiếc xe điện của Dịch Tuyên, ba chiếc ô tô hạng sang lần lượt chạy ra khỏi cổng trường, thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt trên mọi nẻo xe, Dịch Tuyên một tay cầm vô lăng, một tay nắm lấy Tân rồi Tân Nguyệt không để cho hắn dẫn đi, hắn còn nhớ rõ, hiện tại dẫn về là chuyện đương hành vi trẻ con của hắn trong mắt Tân Nguyệt luôn thực là dễ thương." Buổi chiều cùng chúng tôi ra ngoài dạo chơi đi.""Cậu không có lớp học vào buổi chiều à?"Tân Nguyệt hỏi xong liền cảm thấy câu hỏi hơi cấp ba đã từng nghiêm khắc như vậy, hắn ta vẫn thích làm theo ý mình, đến đại học, sợ rằng lên đại học lại làm bậy vô Nguyệt nghĩ, quay mặt lại đối mặt với hắn "Ngày đầu tiên đến trường cảm giác thế nào?"Dịch Tuyên bắt tay cô, "Thật tuyệt khi được học cùng trường với chị."Môi Tân Nguyệt không nhịn được mà khẽ mỉm. Cô lên tiếng, nhưng giọng vẫn bình thản "Vậy thì anh có biết ở trường nên làm gì và không nên làm gì không?" " Ừ." Dịch Tuyên khéo léo đáp "Không gây rắc rối, không làm cho chị lo lắng. "Tân Nguyệt thỏa mãn gật đầu," Còn gì nữa không? "" Còn gì? ""Hôm nay đi tới cửa phòng học của chị, lần sau thì không được. " Dịch Tuyên nhướng mày" Tại sao? "" Chị không muốn bị vây theo. "Tân Nguyệt giơ điện thoại lên và nói," Lần sau trước khi tới hãy gọi cho chị. ""... " Dịch Tuyên mím môi không nói Nguyệt đợi một lúc lâu, nhưng hắn vẫn im đang nghiêng người, eo hơi vặn vẹo khó chịu, định ngồi thẳng lại, nhưng bàn tay đã bị hắn nắm chặt Tuyên giữ vẻ mặt bình tĩnh không quay đầu lại, giọng điệu đờ đẫn "Em hứa với chị."Hắn cho rằng cô đang tức Nguyệt sững người một lúc, rồi bật đưa tay chạm vào vành tai của Dịch Tuyên, khuôn mặt lạnh lùng của hắn bỗng chốc trở nên ấm Nguyệt khen ngợi hắn "Cậu bé ngoan."***Tác giả có chuyện muốn nói Tần Thừa Hiện tại tôi rất đau đầu, rất đau, cảm giác như có tấn cẩu lương đập vào mặt! Tôi đang đau khổ, rất đau khổ!Lê Thiên Hạo Ở tầng trên +10086 đã lập một kế hoạch chi tiết về cuộc sống hàng ngày cho bản thân trong những ngày hết, không được thức khuya, thứ hai là phải dậy sớm, đi bộ ngoài trời hai tiếng vào buổi sáng và buổi tối. Đến bệnh viện tập vật lý trị liệu vào buổi chiều. Dùng thời gian rảnh rỗi vào việc tập gõ chữ. Ngồi trước máy tính 45 phút nên đứng dậy hoạt động trong 10 phút. Cố gắng một thời gian nữa, hy vọng tôi có thể nhanh chóng khỏi bệnh! Nào!!!Cảm ơn vì đã đọc. Cảm ơn thiên thần nhỏ đã vote cho mình hay tưới dung dịch dưỡng chất ~ Trọn bộ Cố Chấp Không Muốn Rời Xa Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Cố Chấp Không Muốn Rời Xa Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Contents1 Thông tin truyện Cố Chấp Không Muốn Rời Xa2 Danh sách chương Cố Chấp Không Muốn Rời Xa Thông tin truyện Cố Chấp Không Muốn Rời Xa Bạn đang theo dõi truyện full hay Cố Chấp Không Muốn Rời Xa của tác giả Hàn Đại Bảo rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. ???? Tác giả Hàn Đại Bảo ???? Thể loại Hiện đại, Ngôn tình, Ngọt sủng. ???? Editor Oneday1303 ✦ VĂN ÁN ✦ Lão đại tối tăm cố chấp dính người X Đại tỷ thanh lệ ôn nhu kiên nghị. Năm 19 tuổi, Tân Nguyệt mang theo một thiếu niên về nhà. Hắn âm trầm, lạnh lùng, trên khuôn mặt tuấn mỹ mê hoặc là sự hờ hững vô tận. Tân Nguyệt cưng chiều hắn, bảo vệ hắn, cho hắn vô vàn những sủng ái cùng bao dung. Bọn họ nương tựa lẫn nhau, cùng nhau vượt qua vô số những đêm đen không thấy ánh mặt trời. Sau này, thiếu niên trưởng thành. Z thành xuất hiện một doanh nhân vô cùng trẻ tuổi. Đó là một người đàn ông với đôi mắt trái màu xám. Mặc dù người đàn ông ấy có khuôn mặt vô cùng xinh đẹp và quyến rũ, nhưng thủ đoạn lại tàn độc, máu lạnh vô tình, Z thành người người đều sợ hắn. Ngày nọ, bên người hắn xuất hiện một cô gái. Cô gái ấy sở hữu một khuôn mặt thanh lệ, khí chất lãnh diễm, dựa vào khuỷu tay hắn, bộ dạng điềm tĩnh đi ngủ. Mọi người có mặt đều nhìn thấy nam nhân rũ mắt, sâu trong ánh mắt ấy là tận cùng của cố chấp đến mức không muốn xa rời. Trước mặt Tân Nguyệt, Dịch Tuyên trước nay đều ngoan ngoãn nghe lời, ngay cả lúc muốn ôm hôn tên tiểu tử này đều mang theo cẩn thận cùng thành kính. Không một ai biết, thế giới của Dịch Tuyên vốn dĩ không có ánh mặt trời, chỉ có một ánh trăng duy nhất. Ánh trăng ôn nhu ấy, là ánh sáng duy nhất của hắn, cũng là toàn bộ chấp niệm của hắn. — Em mang đến cho tôi một cuộc đời mới, liền định sẵn sẽ theo tôi tới già. — Bóng tối vô ngần, chỉ có em là ánh trăng duy nhất của mình tôi. Từ khoá Đọc truyện Cố Chấp Không Muốn Rời Xa full, chương 1, chương cuối. Cố Chấp Không Muốn Rời Xa wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Cố Chấp Không Muốn Rời Xa review, Cố Chấp Không Muốn Rời Xa Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Cố Chấp Không Muốn Rời Xa Danh sách chương Cố Chấp Không Muốn Rời Xa Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Ngôi xưng có chút thay đổi Dịch Tuyên - hắn.***Cả một đêm, Dịch Tuyên đều ở trong hôm nay rất khác thường, cả bọn Tần Thừa đều nhận đầu hắn không có ý định cùng bọn hắn đi chơi, nhưng sau khi Chiêm Thanh Nhuế xuống lầu nói hai câu thì hắn lại lên xe đó Lê Thiên Hạo đã cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng Tần Thừ chỉ chăm chăm khoe chiếc xe yêu của mình, phất phất tay ý rằng không cần nghĩ nhiều, nói rằng Dịch Tuyên chịu đi chơi cũng là không tệ rồi, quan tâm hắn ta nghĩ gì làm chiếc xe sang trọng lần lượt đi ra từ cư xá, lao vùn vụt trong đêm Thừa đam mê đua xe, cậu ta dẫn đầu, theo sau là hai chiếc xe tiến tới vùng ngoại ô ít người qua lại. Lê Thiên Hạo cùng cậu ta so thực lực, vừa đến đường trống liền nhanh chóng vào cho nhiệt huyết giảm xuống, Tần Thừa vừa quay đầu lại, phát hiện ra chiếc Porche màu đỏ luôn một mực đi theo giờ không thấy cùng Lê Thiên Hạo đi dọc đường tìm kiếm, nhưng trên đường ngay cả bóng ma cũng không lại lúc Dịch Tuyên gọi điện thoại đến, nói rằng đang ở D&M, để bọn họ tranh thủ thời gian Tần Thừa liền chạy tới, từ xa đã nhìn thấy chiếc Porsche màu đỏ đang đỗ ở vỉa hè phía đối diện cửa quán bar, nhưng cả dãy dài ghế quầy rượu bên trong cũng chỉ có một mình Dịch Thiên Hạo nhìn thấy cổ áo Dịch Tuyên phanh ra lại còn có vể son môi, kinh hãi cắn răng chặt đến gần trật khớp"Bà mẹ nó! Chiêm Thanh Nhuế lại làm gì cậu rồi? Chị Nguyệt giờ phải làm sao?"Cậu ta nhắc đến Tân Nguyệt, Dịch Tuyên nhàn nhạt liếc nhìn một cái, không trả là Tần Thừa hiểu được chuyện này, cậu nhìn Dịch Tuyên ngồi một mình, Chiêm Thanh Nhuế không thấy đâu, lập tức hiểu ra"À tớ hiểu rồi"Cậu tận lực kéo dài giọng nói của mình, chỉ vào cổ áo có dính son môi của Dịch Tuyên, cười trên nỗi đau của người khác"Khẳng định là Chiêm Thanh Nhuế muốn quyến rũ cậu, kết quả bị cậu đạp xuống có phải không? Hahahahahaha - Đúng là một người phụ nữ hoang đàng*! Đáng đời!"*Hoang đàng chỉ người phụ nữ ăn nói dâm đãng, dung tục, hoặc tính tình cởi mở - cre Lời này của Tần Thừa mang ý tứ sâu Tuyên giương mắt hỏi cậu"Làm sao cậu biết cô ta muốn làm gì?""Tớ nào biết được!" Tần Thừa tay cầm chai bia, cười cười đùa đùa ngồi xuống cạnh Dịch Tuyên"Tớ chỉ là trông thấy cô ta cầm...TT" TT - sextoy - cre cùng hai chữ kia anh không nói ra, chỉ phồng má cười Tuyên đã hiểu, cười hừ một tiếng liền đẩy cậu ta ra"Cút"Lê Thiên Hạo nghe cũng đã hiểu, nhưng có chút lo lắng"Cậu để cô ta lái xe về, bên ngoài đường ngoại thành hoang vu, cô ta làm sao mà về? Chuyện này vạn nhất có xảy ra vấn đề gì, bố cô ta không chắc là sẽ bỏ qua cho chúng ta""Ông ta dám! Ông ta vừa bị anh Tuyên đá ra khỏi Thừa Kiến, hiện tại Thừa Kiến là do anh Tuyên làm chủ, ông ta làm gì được anh Tuyên?""Cũng đúng"Lê Thiên Hạo gật đầu, cảm thấy Tần Thừa nói rất có lý, Dịch Tuyên là ai chứ, bao nhiêu thế lực, hai người bọn họ trong lòng vẫn là còn chút trách mắng, nhưng cậu cũng cảm thấy cần phải nhắc nhở Dịch Tuyên một chút."Tôi nghe cha tôi nói, lão già kia giống như dự định tự khẳng định địa vị xã hội của mình""Phải đấy, tôi cũng nghe cha tôi bảo thế" Lê Thiên Hạo nói đến đấy, Tần Thừa cũng nói theo"Cha tôi còn nói, mấy khách hàng chính của Thừa Kiến đủ để ổng mở cái Thừa Kiến thứ hai."Lê Thiên Hạo nhìn sắc mặt Dịch Tuyên, lựa lời nói"Anh Tuyên, tôi cảm thấy anh vẫn nên đề phòng cẩn thận thì hơn""Cẩn thận chạy được năm vạn thuyền!" Tần Thừa gật đầu đồng đình Tần Thừa với Lê Thiên Hạo ở thành phố Z đều là nhà giàu, trong nhà có tiền có thế, nhất là Tần Thừa, xem bố cậu mở bao nhiêu hội sở là cậu có bấy nhiêu thế Tuyên xưa nay không chủ động kết giao bạn bè, bạn bè đều sẽ tự mình tới tìm cậu. Hắn chỉ quan tâm chọn trong những người muốn kết bạn với hắn, giữ lại những người có thể sử dụng Thừa là như thế, Lê Thiên Hạo cũng vậy, Chiêm Thanh Nhuế đương nhiên cũng chẳng khác quá, Chiêm Thanh Nhuế với bọn cậu có hai điểm không giống nhau ta từ lúc sinh ra đã ở vạch đích, cũng biết Chiêm Chí Đạt đối đầu với hắn, cô tuyệt nhiên biết Dịch Tuyên đối với mình có ý khác, nhưng mà vẫn cam tâm tình nguyện mắc cần có thể tiếp cận Dịch Tuyên, bị lợi dụng dù sao còn hơn không. Cô ta thậm chí còn hi vọng mình có giá trị lợi dụng cao nhất, để có thể lên giường của Dịch ta đắc trí, cho đến khi nhìn thấy email trong máy tính của Chiêm Chí Thanh Nhuế đã không còn nhớ rõ người cùng mình đến quán rượu là ai, nhưng trong ảnh là sáng sau khi kết thúc kỳ thi Đại đó bọn hắn ở D&M thi xong liền cuồng hoang, toàn bộ mọi người đều uống sau đến không biết gì, ngoại trừ Dịch ta nhớ rõ ngày đó Dịch Tuyên nửa đường rời đi không bao lâu sau liền có người tiến đến mời rượu, cô ta muốn chờ Dịch Tuyên về cùng uống nhưng xung quanh vô cùng ồn ào, Tần Thừa giống như bị điên vậy. Bầu không khí quá náo nhiệt, cô ta càng không nhớ được ra ai là người đưa cô ta uống cái thứ đó, càng không nhớ rõ ngụm rượu cuối cùng uống trước khi Dịch Tuyên trở ta chỉ mơ hồ nghe được tiếng Dịch Tuyên trong xe."Đưa cô ta lên xe"Cô ta cho rằng hắn muốn đưa cô về nhàChiêm Thanh Nhuế không xác định được bức hình này là do ai chụp, càng không biết vì sao nó lại ở trong máy tính của Chiêm Chí Đạt, nhưng xâu chuỗi mọi chuyện lại, cô ta chỉ muốn biết tên của đi ký ức đêm hôm đấy, Chiêm Thanh Nhuế đập tất cả mọi thứ trong phòngCô ta gọi điện thoại chất vấn Dịch Tuyên, nhưng ngay sau khi điện thoại được kết nối, giọng nói Dịch Tuyên khàn khàn vang lên, Chiêm Thanh Nhuế lập tức quên đi tất cả."Giọng của anh như này... là không nghỉ ngơi tốt à?"Đầu bên kia im lặng một lát, Chiêm Thanh Nhuế có thể tưởng tượng ra lúc này hắn đang nhíu mở miệng hỏi, ngữ khí không có chút kiên nhẫn "Có chuyện gì?""...Không, chỉ là muốn hỏi anh, ban đêm có cuộc hẹn, anh có tới không?""Không tới!"Dứt lời, Dịch Tuyên cúp điện thoạiChiêm Thanh Nhuế thất thần ở bên ta nghĩ, kỳ thật mọi chuyện chỉ là suy đoán của cô ta, nếu không phải là anh làm...Nhất định không phải là anh...Chiêm Thanh Nhuế tự nhủ với bản thân, cô lại cùng bọn Tần Thừa đi tìm Dịch TuyênBọn họ dưới lầu chờ thật lâu, Dịch Tuyên chỉ xuống mấy phút lại muốn lên ta không cam tâm, thật vất vả lắm mới nhìn thấy ta nói cho Dịch Tuyên, chuyện Chiêm Chí Đạt cùng với mấy cổ đông đang đàm phán muốn mở công ty mới, nếu như hắn đi cùng thì cô sẽ nói cho hắn biết địa điểm gặp mặt ở Tuyên quả nhiên lên xe cô ta quyết định, mặc kệ cho tấm hình kia cuối cùng là ai chụp, hôm nay cô ta nhất định cùng Dịch Tuyên phát sinh quan hệ, nhất định phải có tiến ta cố ý làm mất dấu bọn Tần Thừa, đưa Dịch Tuyên đến nơi hoang vu không người qua Tuyên dường như đã sớm biết cô ta sẽ làm như vậyHắn ngồi ở ghế phụ, bộ dạng bất động ngồi lù lù ở đó như nhập định hòa luận Chiêm Thanh Nhuế cở áo hay nới dây lưng, làm đủ trò quyến rũ thì hắn cũng không hề chớp đến khi Chiêm Thanh Nhuế muốn trèo lên hắn, hắn đột nhiên mở miệng."Lần trước an bài cho cô, hài lòng chứ?"Chiêm Thanh Nhuế sắp trèo lên Dịch Tuyên chân trượt đi, mất trọng tâm ngã về đằng sau."Anh nói cái gì?"Hắn dựa tay vào thành xe, cách cô ta một khoảng. Hắn tựa như vô cùng mệt mỏi, thanh âm không cao, lúc nói chuyện khóe môi nhàn nhạt Tuyên giống như ma quỷ, rõ ràng cười như mị hoặc mà trong mắt không có một tia ôn này vạt áo Chiêm Thanh Nhuế mở rộng, đầu tóc rối bời, môi đỏ mơ hồ, nhìn giống như vừa mới trải qua một trận mây mưa cuồng nhiệt."Quên rồi à?" Tôi cứ nghĩ cô sớm đã thấy mấy tấm hình kia rồi".Thanh âm Dịch Tuyên rất lạnh, so với điều hòa trong xe còn lạnh Thanh Nhuế rùng mình một đã đến nước này, tất cả mọi chuyện đều sáng tỏ."Sao anh lại làm thế với tôi" Cô ta khóc lóc Tuyên nghiêng đầu, có chút hăng hái nhìn Chiêm Thanh Nhuế thay đổi sắc mặt từ hồng sang trắng, đôi mắt mang theo phần giễu cợt "Tôi làm gì với cô, trong lòng cô đã sớm không phải đã rõ ràng rồi sao, chẳng lẽ không phải là cô cam tâm tình nguyện à?"Chiêm Thanh Nhuế đỏ mắt"Anh không sợ tôi sẽ nói cho bố tôi biết! Bố tôi sẽ hủy hoại anh, hủy đi cả Thừa Kiến sao?""Thật sao?" Dịch Tuyên mím môi cười "Ông ta không có lá gan đấy đâu".Ngữ khí anh nhàn nhạt, chẳng hề để ý đến thái độ, triệt để khơi dậy lửa giận trong lòng Chiêm Thanh chưa bao giờ bị người khác nhục nhã như này."Bang!"Đánh Tuyên lui về phía sau một chút, nhưng phía sau chính là cửa xe, khoảng cách không lớn, Chiêm Thanh Nhuế đánh tới ngực anhCô vừa mới làm nail kiểu thủy tinh Pháp, vạch 1 đường dưới cổ áo Dịch Tuyên, bên trên xương quai xanh xuất hiện 1 vệt lẽ là cũng cảm thấy đau, Dịch Tuyên nhìn trong móng tay cô ta có tơ máu, lông mày nhíu Thanh Nhuế sau khi ra tay tiền hối Dịch Tuyên không cho cô cơ hội xin lỗi."Rác rưởi" 草 - cỏ - thảo -> chưa tìm được cách diễn đạt hay nghĩa lóngHắn khẽ chửi rủa một tiếngChiêm Thanh Nhuế chỉ cảm thấy cổ áo bị siết lại, thế mà hắn lại trực tiếp kéo cô ta xuống đất ở phía trước xe bay lên đầy trờiChiêm Thanh Nhuế đầu tóc lộn xộn, trên người còn có vết xước, cô ngồi xổm trên đất che ngực, run lẩy rồi ánh mắt Dịch TuyênLạnh quá!Giờ đang là đêm hè, vậy mà cô ta cảm thấy lạnh thấu tâm như vừa rồi cái tát kia rơi vào mặt hắn...Chắc là hắn sẽ giết cô ta Tuyên về đến nhà đã là 4 giờ sángHắn rón rén mở cửa, đổi giày, trực tiếp đến phòng Tân đẩy cửa đi vào, điều hòa im lặng hoạt động, nhiệt độ trong phòng vừa Nguyệt trước khi ngủ không kéo rèm cửa, ngoài cửa sổ bầu trờ hiện ra màu xám trắng, đầu giường vẫn sáng đèn, tia sáng tĩnh mịch lại ấm người Dịch Tuyên có mùi khói, không dám lại gần cô. Hắn đứng bên cạnh giường, xoay người tắt đèn bàn, lại lấy quyển sách trong tay cô gấp lại, đặt nhẹ ở đầu mắt lướt qua khuôn mặt Tân Nguyệt, hô hấp của cô rất sắc ngoài cửa sổ làm cho sắc mặt cô trông có vẻ tái nhợt, dáng vẻ lúc ngủ vùa điềm tĩnh vừa mềm Tuyên nhàn nhạt cười, ấm áp yêu thương giấu trong hắn, ánh mắt hắn nhìn Tân Nguyệt tràn ngập khát như u linh khát vọng nhân gian, đêm tối khát vọng ánh sáng, như cách hắn khát vọng Tân cô kém rèm cửa, Dịch Tuyên nhẹ nhàng ra khỏi phòng Tân NguyệtThời khắc cửa phòng đóng lại, Tân Nguyệt trên giường nhẹ nhàng trở phòng rất Nguyệt xoay người, vùi mặt vào gối đầu có mùi mà cô quen thuộc, mùi trên người Dịch Tuyên, ngoại trừ mùi khói còn có mùi thơm xa nhân của mùi hương này phải chăng là người cô biết?*** Đêm khuya vắng lặng, phòng khách còn sáng đèn, điều hòa không khí đều đều phun ra từng ngụm khí lạnh, TV không phát ra âm thanh, ánh sáng của màn hình chiếu lên khuôn mặt của Tân Nguyệt, ánh sáng chập nhìn chăm chú vào đôi mắt của Dịch Tuyên, nhàn nhạt hỏi "Em hôm nay đi đâu?""Hôm qua lúc xảy ra chút chuyện, em yêu cầu La Bưu đi điều tra bên ngoài tiểu khu, lúc ấy em nhất thời nóng vội nên không kịp suy nghĩ kĩ càng.""Tôi cũng biết, trong khoảng thời gian này chúng ta bận rộn như vậy, một nửa là do thế lực La Bưu tố cáo, nhưng hôm qua hắn so với người của ta còn xét trước một bước. Tối hôm qua, sau khi bình tĩnh, tôi đã cẩn thận xem xét lại phương hướng của La Bưu, phát hiện hắn kỳ thật vẫn luôn ở bên ngoài. Lúc ấy Chiêm Chí Đạt đã đưa hắn vào cùng, nhưng hắn ngày hôm sau liền đi ra, thời điểm mà hắn đi tìm anh Quang, nói là không tiện để hắn vào bên trong."Tân Nguyệt ngây người nghe Thiệu Khải nói, nhưng điều hòa trong phòng khách nhiệt độ quá thấp, tư duy của cô giống như đã bị đông cứng hỏi Thiệu Khải " Em ấy làm vậy sao?""Là Dịch Tuyên."Thiệu Khải nói tiếp " Hắn lừa cô đưa đi du lịch, sau đó nhờ La Bưu đi tìm anh Quang. Hắn biết cô vẫn luôn dò xét hắn, hắn cố ý lộ ra sơ hở để mượn tay cô trấn an Chiêm Chí Đạt. ""Sẽ không có khả năng đấy được. "Thiệu Khải ngồi bên cạnh cô, tay đặt ở sau lưng cô, vừa trấn an vừa khuyên giải an ủi " Hiểu biết của chúng ta về hắn, từ lúc bắt đầu đã bị hắn hướng đi sai phạm vi."Ngân hàng ngầm, tiền để đầu tư công ty và bao gồm cả tài chính thì tất cả còn lại trên sổ sách của nhà máy đều do cô đứng cái, từng cái Nguyệt dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Thiệu nói những việc này, Tân Nguyệt một chữ nghe đều không hiểu, cô càng không biết Dịch Tuyên rốt cuộc cùng bọn họ có quan hệ chuyện Thiệu Khải nói là sự thật, thời điểm những việc này bắt đầu phát sinh, Dịch Tuyên chỉ mới 16 Tuyên 16 tuổi rốt cuộc có bộ dạng và tâm địa như thế nào mới có thể lừa gạt cô, lừa gạt Chiêm Chí Đạt, lừa gạt mọi người?Tân Nguyệt cảm thấy cả người lạnh ràng ngày hôm qua Dịch Tuyên còn ôm cô, ôn nhu nói không thể mất cô. Cô thật sự rung động, chỉ kém một chút liền đáp ứng còn không đến hai mươi tư giờ qua, Thiệu Khải liền lật đổ toàn bộ hiểu biết của cô đối với Dịch Nguyệt nhìn Dịch Tuyên, hắn hôm nay ăn mặc thực thành thạo. Khuôn mặt của hắn, đôi mắt của hắn, trên người còn vương nhàn nhạt mùi thuốc lá, hết thảy đều quen thuộc như lại cứ như một người xa lạ."Chiêm Chí Đạt vay ngân hàng một ngàn vạn, nhìn dáng vẻ của hắn chắc còn không biết chủ nhân của ngân hàng là ai, tối hôm nay bọn họ muốn gặp mặt ở câu lạc bộ Tiêu Vân, còn có thêm Chiêm Thanh Nhuế. Tôi đoán rằng chỉ sau đêm nay thôi, thành phố Z sẽ không còn hai cha con Chiêm Chí Đạt nữa. "Thiệu Khải nói, Dịch Tuyên là vì Nguyệt nghe vậy thì mông lung hồi tưởng về hình ảnh con hẻm nhỏ phía sau phố quán bar, Cao Phi mình đầy thương tích, còn Dịch Tuyên trông đáng sợ giống hệt như Diêm Vương đòi không biết Dịch Tuyên sẽ làm cho bọn họ "biến mất" như thế nào, cô không dám tưởng tượng."Nguyệt......"Tân Nguyệt biểu tình trở nên kỳ lạ, Dịch Tuyên nhẹ giọng kêu cô, giơ tay muốn nắm lấy bả vai cô an nghiêng người về phía sau, tay chống vào sô pha tránh đi tay của Nguyệt nhìn vào mắt hắn sự u ám bắt đầu chồng chất, cô cố chấp truy vấn "Hôm nay em đã đi nơi nào?"Dịch Tuyên dừng mắt, "Em có việc.""Chuyện gì?""Tân Nguyệt."Cô truy vấn làm cho hắc tuyến giữa hai hàng lông mày của Dịch Tuyên càng gần, hắn trầm giọng nói, " Chị muốn làm gì?""Em không phải muốn cùng chị ở bên nhau sao?" Tân Nguyệt nhìn thẳng vào hắn, "Nếu em muốn, bất luận là giấu giếm cùng lừa gạt đều không nên tồn tại giữa hai người chúng ta. Chị chỉ cần em nói cho chị biết, em hôm nay đi nơi nào, làm cái gì, cùng với ai?Màu mắt của cô đã nhạt dần, thanh thoát như dòng suối nhỏ, sạch sẽ, không bị vấy mắt hắn thâm trầm, đen tuyền như vũ trụ mênh mông, sâu thẳm, không cách nào mà nhìn trầm mặc của Dịch Tuyên trong mắt Tân Nguyệt là ngầm thừa Khải nói là đúng, hắn đi trả thù cha con Chiêm Chí Đạt, hắn không thể thừa nhận với cô, bởi vì hắn còn muốn tiếp tục lừa đau đớn bén nhọn trong não Tân Nguyệt lại tiếp tục khuấy động, cô bấu vào chiếc gối dựa dưới thân mình, đầu ngón tay dùng sức đến trắng không cau mày, an tĩnh mà cùng hắn giằng co, khác với Dịch Tuyên đang nhíu chặt hàng lông khí của phòng khách lại càng trầm lúc sau, Dịch Tuyên mở miệng trước."Em không có lừa chị, cũng không giấu chị chuyện gì." Hắn hạ âm điệu, khóe mắt cùng đuôi lông mày cũng mềm mại đi."Em nói cho chị, toàn bộ đều nói cho chị biết hết." Dịch Tuyên lại lần nữa duỗi tay muốn ôm, "Em có thể ôm chị một cái được không?"Tân Nguyệt liền biết hắn sẽ như vậy, và hắn biết rõ, khi hắn hạ thấp bản thân xuống thì sẽ khiến cô thỏa hiệp. Cô lần nữa nhắc nhở chính mình không thể bị hắn mê hoặc, hắn còn lâu mới vô hại giống như những gì hắn biểu hiện với khi hắn nhướng mày về phía cô thì cô vẫn không có tránh lòng thân nhiệt cực thoải mái, không lạnh lẽo, cũng không thiêu vai hắn thực kiên định, tuy rằng hắn chỉ mới 18 người hắn còn nhàn nhạt mùi thuốc lá, hắn biết cô đối với cái hương vị này mẫn cảm, nên ở trước mặt cô hắn chưa bao giờ hút thấp giọng gọi tên cô, trong thanh âm tràn ngập khát cầu không muốn xa không kháng cự được trước một Dịch Tuyên như vậy, nhưng cô vẫn sợ hắn sẽ lừa giới của hắn đến tột cùng u ám đến mức nào?Tân Nguyệt nhắm mắt lại, cảm giác bên hông cánh tay dần dần được bao lấy, sự bao dung cẩn thận của Dịch Tuyên, cô tất thảy đều cảm nhận được hết. Cho nên cô mới khổ sở như Tuyên không nhìn thấy giọt nước mắt trên khóe mắt cô, vì có thể ôm cô, hắn liền rất an khẽ quay mặt lại, nhẹ hôn lên tóc cô."Em đi tảo mộ Đổng Tân Chi."Hắn nói.*24 tháng 8, là ngày giỗ Đổng Tân Chi.*Đổng Tân Chi, là người phụ nữ đã đưa hắn đến thế giới ấy lớn lên thực đẹp, nhưng cũng thực vô dụng. Tân Chi gặp Dịch Hồng Đức, sinh cho hắn hài tử, bình lặng mà chờ đợi hắn cả trí nhớ của Tân Nguyệt, Dịch Hồng Đức từng có hai nữ nhân. Trừ Giang Mỹ, còn có một nữ nhân không biết tên, bà ấy làm thẩm mỹ trong câu lạc bộ do Dịch Hồng Đức mở. Nữ nhân kia có một khuôn mặt tuyệt mỹ, đẹp đến mức Tân Nguyệt chỉ gặp có một lần, nhưng vẫn nhớ mãi cho tới bây đó Tân Nguyệt không quá hai,ba tuổi, Tân Đạt mang theo nàng cùng Hồng Đức ăn cơm, Đổng Tân Chi cũng ở đó. Bà là một người thẹn thùng, suốt buổi tối đều không nói chuyện, Tân Nguyệt nhìn bà, bà liền cười với Nguyệt đến giờ vẫn nhớ rõ nụ cười mỹ lệ hướng tới váy đỏ, tóc dài, cao gầy đầy quyến rũ, ngay cả Tân Nguyệt cũng bị đôi mắt đầy kinh diễm của người mê hoặc, cô còn nhớ rõ, cô nói với Tân Đạt rằng cô muốn tỷ tỷ xinh đẹp kia làm mẹ của Nguyệt ngơ ngác mà nhìn Dịch Tuyên hiện tại, ý muốn tìm ra bóng dáng của tỷ tỷ năm đó từ trên mặt hắn, "Bác thật là mẹ của em?"Dịch Tuyên không buồn không vui nói, "Đúng vậy."Dịch Hồng Đức cả đời không kết hôn, Giang Mỹ là nữ nhân đi theo hắn thời gian dài nhất, sinh cho hắn Dịch Kỳ, cũng không thể đổi lấy một tờ giấy chứng Tân Chi cũng muốn tờ giấy đó, Dịch Hồng Đức từ chối, bà giận dỗi trốn đó, Dịch Tuyên đã ở trong bụng bà bốn thôn sơn dã, Đổng Tân Chi thể chất yếu ớt, không thể lao động, suốt ngày quay quanh có bốn bức Tuyên thường đói bụng và thấy Đổng Tân Chi khóc hết lần này đến lần khác, nếu lúc ấy bà không tùy hứng như vậy, hiện tại hắn hẳn là một thiếu gia có cuộc sống sung chỉ biết khóc, nhưng nước mắt cùng hối hận căn bản không thể làm lấp đầy cái bụng Tuyên trời sinh một khuôn mặt lạnh như băng, cặp mắt tử khí làm tất cả mọi người trong thôn không tự chủ được mà đi đường vòng qua người lớn ngại mẹ con bọn họ đen đủi, từng muốn đem bọn họ đuổi ra khỏi Tân Chi trốn ở trong nhà khóc lóc, Dịch Tuyên chạy ra đánh nhau với kẻ cầm đầu. Vóc dáng hắn nhỏ nhắn, trên người lại không mấy lượng thịt, nhưng vô cùng linh hoạt. Hắn trèo lên người, cưỡi cổ, hắn túm tóc, chọc vào mắt, bất luận người khác mắng như thế nào đánh như thế nào, hắn đều không hắn đánh nhau đều không màng tất cả như thế một lần đó hắn đều không muốn sống như vậy, hắn không sợ đói, không sợ đau, hắn chỉ là không muốn nhìn thấy Đổng Tân Chi lại tiếp tục khóc."Sau này không có mẹ em kéo em ra, em cảm thấy thoải mái một chút."Dịch Tuyên bình tĩnh, trong giọng nói thật sự có vài phần không sao."Tuy rằng mẹ của em vô dụng như vậy, nhưng mẹ tốt xấu gì cũng đã ở bên em mười năm."Thanh âm hắn thực yếu ớt, nhưng càng yếu càng làm Tân Nguyệt cảm thấy đau lòng."Em đi thăm mẹ, đường đi rất xa." Hắn nghiêng đầu, nhẹ nhàng dựa vào vai Tân Nguyệt, "Chị có thể cho em dựa một chút hay không, em rất mệt."Hắn không trách cứ Tân Nguyệt một chữ vì thái độ kỳ quái cùng chất vấn cường ngạnh của cô hôm nay, nhưng Tân Nguyệt như cũ vẫn cảm giác áy náy bao phủ. Cô rốt cuộc biết vì cái gì mà hôm nay hắn mặc tây trang là đi tảo mộ."Em sẽ vẫn luôn ở bên chị, đúng không?"Tân Nguyệt đắm chìm trong sự áy náy, Dịch Tuyên hai tay không biết từ lúc nào đã ôm lấy người cẩn thận vuốt ve eo cô, môi mỏng lạnh áp vào cổ cô, vô tình chạm vào làn da mềm mại của cô."Nguyệt." Hắn nói giọng khàn khàn "Mặc kệ chuyện gì phát sinh, chị đều sẽ không rời xa em, có phải không?"Hắn đang dụ hoặc Nguyệt hiểu biết cô đang hỏi cái gì, nhưng hắn tránh nặng tìm vẫn không muốn nói bất cứ chuyện gì về Chiêm Chí chỉ là đem chính mình giả thành bộ dáng đáng thương, làm cô động đều biết. Nhưng cô vẫn cứ trầm luân vào đấy.***Đào Anh nhà quá hiểu chị, chị nhà sẽ không có biện pháp gì từ chối ảnh đâu.

cố chấp không muốn rời xa