Đánh giá: 8.4/10 từ 50 lượt Truyện Cô Vợ Nhí Đáng Yêu của tác giả Candy thuộc thể loại truyện teen, mang yếu tố nhẹ nhàng, thấm đậm tình cảm lứa tuổi mới lớn. Tiểu Phong mới 18 tuổi là cô một bé ngây thơ hồn nhiên nhưng đã bị gia đình bắt lấy chồng nhưng người chồng lớn 10 tuổi đã có một người vợ và cậu con trai.
Thật đúng là yêu thì vẫn yêu mà giận thì vẫn giận. Bởi thế cho nên " nỗi nhớ nhung dập dờn như con sóng". Cảm ơn tác giả Nguyễn Hải Liên vì một sáng tác hay. 10) Tác phẩm " một giấc mơ " của Thảo Nhung là cuộc đối thoại giữa tôi của hiện tại và tôi của quá khứ để nhận ra rằng lòng mẹ là nơi an toàn nhất, bình an nhất, một chốn để đi về.
Ở nhà trong những ngày giãn cách, vợ chồng Đông Nhi - Ông Cao Thắng bày trò chụp ảnh vui nhộn cùng con gái. Trong loạt ảnh mới, Winnie và mẹ thành "bạn già" của nhau. Chưa đầy một tuổi nhưng cô bé đã nhận được nhiều sự quan tâm của khán giả vì những biểu cảm đáng
Anh gây ấn tượng khi nhập vai chàng Ngốc vừa hài hước, vừa đáng yêu và liên tục gặp may mắn. Sau "Cổ tích Việt Nam", anh tham gia thêm khoảng tám phim truyền hình lẫn điện ảnh, còn lại chủ yếu hoạt động trong lĩnh vực kịch.
Bạn đang đọc truyện Cô Vợ Nhí đáng Yêu của tác giả candy trên website đọc truyện online. Cô gái 18 tuổi Tiểu Phong, thơ ngây và trẻ con. Một cuộc hôn nhân sắp đặt với Minh Thiện hơn cô 10 tuổi. đã qua một đời vợ và có một đứa con trai 12 tuổi.
jlc5OD. Cô Vợ Nhí Đáng Yêu là bộ truyện teen ngắn cực kỳ là hay và đặc sắc của tác giả nổi tiếng Candy muốn gửi tới những bạn thính giả. Truyện đề cập về cô gái Tiểu Phong đáng yêu nhưng không kém phần cá tính. Vì nghe lời ông nội mà cô đồng ý khiến vợ hai của người chú hơn mình 10 tuổi Nghe truyện audio Truyện ngôn tình ngắn - Truyện teen - Truyện tình yêu "Cô Vợ Nhí Đáng Yêu" mp3 của tác giả Candy qua giọng đọc của MC Bảo Linh cập nhật chương mới nhất tại website Chúc các bạn nghe truyện audio "Cô Vợ Nhí Đáng Yêu" vui bạn thấy có tập truyện lỗi, hãy để lại comment và chúng tôi sẽ fix nó trong quên bày tỏ cảm xúc khi nghe truyện này nhé !
Nhỏ ngồi trước hiên nhà, vừa gặm đùi gà vừa…buồn. Nhỏ về đây đã hơn tuần rồi mà chẳng thấy tăm hơi Thiện đâu. May mà trước khi đi, nhỏ bảo Minh Kỳ gọi báo cho Thiện biết, dù gì thì nhỏ vẫn muốn được nghe anh giải thích. Vậy mà…Tệ quá! Chẳng lẽ trước giờ anh chỉ đùa với nhỏ thôi sao! Nghĩ đến đây, nhỏ buồn muốn rơi nước mắt!_Gâu…gâu…gâu…gâu!- Con chó mực bị cột ở gốc cây trứng cá gần đó sủa inh bị gì zạ?- Nhỏ hỏi khi bắt gặp ánh mắt nó say mê nhìn cái đùi gà trên tay mình- Muốn ăn ah?_Gâu…gâu…Định cho con mực cái đùi gà bởi nhỏ cũng chẳng muốn ăn nữa, buồn thế thì ăn gì cho ngon được. Nhưng tự dưng nghĩ đến việc Thiện là chủ của nó là nhỏ phát ghét. Huơ huơ cái đùi gà trước mặt con mực, nhỏ nói_Mơ đi nhóc! Kêu chủ mày xuống đây mà cho mày ăn! Hứ!Thế là nhỏ ngốn luôn nguyên cái đùi gà trước cặp mắt sầu thảm của con chó. Chả là hôm nay mẹ chồng nhỏ với nhóc Kỳ đi ăn giỗ rồi nên chẳng ai cho con mực ăn. Thấy nó đói nhỏ cũng tội lắm nhưng ai biểu nó là chó của Thiện làm gì. Thuở đời, ghét chủ thì ghét tớ cũng là chuyện quá!- Nhỏ xoa xoa bụng đứng Con mực nhìn nhỏ bằng ánh mắt hình viên đạn. Xem ra con chó này cũng khôn gì? Thấy ghét!- Nhỏ tưởng tượng nó là Thiện và cung chân đá một cho nhỏ, cọng dây xích bị đứt. Tức khí, con mực rượt nhỏ chạy vòng vòng quanh cái ao trước nhà. Trời, thường ngày nhỏ là chúa lười biếng, chạy một vòng sân trường mà còn mệt lên mệt xuống, vậy mà bây giờ, xem kìa, nhỏ chạy nãy giờ sơ sơ cũng bốn vòng ao rồi người ta! Cứu! Cứu!Nhỏ vừa chạy vừa la, chẳng để ý gì cả, nhỏ phóng thẳng lên ôm chặt một người vừa mới bước vào_Cứu!- Nhỏ vừa nói vừa mực vẫn sủa inh ỏi, nhưng giống như mừng ai đó hơn là đang tức nhỏ. Chừng một lát, tiếng sủa im bặt, nhỏ run giọng hỏi_Nó đi chưa?_Rồi!- Tiếng một chàng thanh hả?_Thiệt!Đến lúc này, hoàn hồn, nhỏ mới ngước nhìn xem cái người mà nãy giờ mình đeo như sam là ai thì hỡi ôi, đó là chồng nhỏ, Minh Thiện. Ngượng quá, nhỏ đẩy anh ra, chạy một mạch vào Thiện gọi, anh đã giữ được tay hổng quen mấy người!_Hổng quen mà ôm người ta vậy hả? Mất duyên người ta làm sao? Đền đi!_Đền gì hả?- Nhỏ quay mặt lại đối diện anh, phùng má giận ngờ Thiện đặt một nụ hôn lên đôi môi dỗi hờn đáng yêu đó! Nhỏ lặng người, cảm thấy tay chân mình thừa thãi. Cãm nhận sự lúng túng của vợ mình, Thiện thấy yêu chi lạ “ Bướng cho lắm thì vẫn chỉ là một cô bé khờ thôi nhóc ạ! “_Úi da!- Đưa tay xoa xoa chỗ môi vừa bị cắn, Thiện nhăn nhó- Chết anh rồi, kì này độc chết anh rồi!_Gì hả? Ý anh nói tui là…là rắn hay sao hả? Có độc là sao hả?_Hì hì, vợ anh chỉ là con nhím thôi, chưa đủ trình độ làm rắn đâu!_Ai vợ anh?_Tự biết đi nhóc!_Tào lao! Tui không rãnh nói chuyện với mấy người! Úi!Kéo nhỏ ngã vào lòng mình, Thiện giữ nhỏ bằng đôi tay rắn chắc, anh mỉm cười_Còn giận anh hả?_Ai thèm giận người dưng! Buông tui ra!_Còn người dưng nữa là đừng có trách anh đó!_Anh làm gì tui?_Hun!_Ý, không có giỡn!- Nhỏ đỏ gay cả cho anh xin lỗi, không giận anh nữa nghe nhóc!- Thiện đổi giọng nghiêm- Hôm đó chỉ là hiểu lầm thôi!_Tui không biết!_Ừ, thì bây giờ nói cho biết nè! Tại Mai tự dưng ôm hôn anh chứ bộ!_Hứ, ai biết được!_Thề luôn đó!_Thiệt hông?_Thiệt!- Thiện cười- Mai xin chuyển công tác rồi!_Tại sao?- Nhỏ ngạc ây sợ?_Sợ gì?_Sợ em ghen cái em trả thù cô ấy giống như lúc nãy em đánh con mực ấy!_A…anh chọc em hả? Chọc nè! Chọc nè!_Á không có!Thiện nhanh chân phóng đi. Gì chứ chiêu “cắn” của nhỏ kinh lắm. Họ rượt nhau chạy khắp sân. Tiếng cười vang vọng giữa buổi trưa là hơn một năm về làm vợ anh, đến hôm nay thì hạnh phúc đã mỉm cười với họ. Nhẹ nhàng và bình dị như cơn gió ngày em chợt hỏiHạnh phúc là thứ chi?Anh mỉm cười khẽ nóiLà có em bên đờiHết
Trong khuôn khổ "Kid photo stars" do người mẫu Đình Quyền tổ chức, "mẫu nhí" nhỏ tuổi nhất Chúc An gây chú An 3 tuổi và theo học thầy Đình Quyền hơn 2 tháng đã sớm bộc lộ tố chất trình diễn từ catwalk đến tạo dáng, làm chủ ống kính."Mẫu nhí" Chúc An mới 3 tuổiTheo siêu mẫu Đình Quyền "Cách tạo dáng và biểu cảm của Chúc An dù còn non nớt nhưng đã có thể nhận thấy nhiều tố chất không thua kém những người mẫu chuyên nghiệp. Trong buổi "Kid photo stars", cô nhóc với trang phục jean cá tính đã tự tạo dáng, chủ động diễn theo cách riêng của mình, khiến mọi người khá ngạc nhiên và thích thú. Bộ ảnh được hoàn thành khá nhanh và hiệu quả bất ngờ chỉ trong vài giờ đồng hồ".Được biết, trên các nền tảng mạnh xã hội các video của Chúc An luôn thu hút hàng chục nghìn người theo dõi. Hiện tại, Chúc An vẫn đang tiếp tục theo học tại trung tâm NĐQ Academy của siêu mẫu Đình Quyền. Những hình ảnh cực đáng yêu của bé Chúc AnNhóm Bảo Kim, Bảo An, Chúc An, Hạ Vy
Câu chuyện tình yêu “Cô Vợ Nhí Đáng Yêu” kể về chuyện tình đáng yêu của cô gái mới lớn Tiểu Phong và anh chàng Thiện. Cô vốn chỉ là một cô gái mới 18 tuổi nhưng đã bị gia đình bắt phải lấy chồng sớm. 18 tuổi, độ tuổi mới lớn nhưng cũng đủ trưởng thành để hiểu mọi chuyện và suy nghĩ cho cuộc sống của mình. Nhưng cô thì hoàn toàn ngược lại. Tiểu Phong rất vô tư, hồn nhiên và có những suy nghĩ cũng rất đơn giản. Tuy vậy, ở lần ép buộc bất đắc dĩ này, ít nhất cô đã biết nghĩ cho mình, biết từ bỏ cuộc hôn nhân không có tình cảm này để theo đuổi ước mơ của mình. Tiểu Phong đã cố thay đổi số phận hôn nhân của mình nhưng không thành. Cô vẫn phải lấy người đàn ông hơn mình 10 tuổi đó. Rồi cuộc sống sau kết hôn của cô sẽ ra sao? Hai người sẽ nảy sinh tình cảm với nhau hay là sẽ chia tay bởi mối tình ngay từ đầu vốn không hề có tình cảm? Và với bản tính đơn thuần, hồn nhiên của cô, cô sẽ chọn cách ứng xử ra sao với cuộc hôn nhân này? Cốt truyện không quá sâu sắc, chỉ xoay quanh cuộc sống hằng ngày sau khi đã kết hôn của hai vợ chồng nhưng đã thể hiện được yếu tố nhẹ nhàng mà sâu lắng cần thiết của một bộ truyện teen, chứa những tình cảm chân thành của tuổi mới lớn.
_Cố lên! Cố lên! Hộc…hộc…! Gần tới rồi!Nhỏ vừa đi vừa thở, xem như tô phở sáng nay theo mây theo gió mất rồi. Càng nghĩ nhỏ càng tức, vung chân nhỏ đá mạnh hòn sỏi một da!Ngước ánh mắt cực kỳ “ăn năn “ lên, nhỏ nhìn xem nạn nhân của mình là ai. Chợt nhỏ phá lên bẻ răng em bây giờ! I….I….M….M…_Tưởng ai, hóa ra anh hai, hihi!- Nhỏ vẫn cười- Cái mặt anh trông “đáng yêu” quá!_Nhờ phước em đấy!- Hoàng nhăn nhó- Sao mà em ám anh hoài vậy Phong?_Tại em là em anh mà!_Chắc kiếp trước anh vụng đường tu!- Hoàng lắc đầu rất ư là tội anh đi!Nhỏ đấm thùm thụp lên vai Hoàng, hai anh em cười nắc nẻ. Vậy đó, mặc dù bày trò chọc ghẹo, cạnh khóe nhau nhưng hai anh em thương nhau hết sức. Phải nói họ là một cặ bày trùng, phối hợp cực kỳ ăn ý trong nhìu phi vụ từ “làm ăn “ của nhóm Windspeed. Ở đây phải kể thêm một người nữa, cũng là thành viên kỳ cựu của nhóm, quậy cũng không kém đâu. Đấy, người đó đang đến quá nhỉ?_Uhm anh em ta mà!_Lúc nãy có người còn chạy vào bảo tao ra can! Sợ hai anh em mày xáp lá cà nữa đó!_Cũng sắp rồi! Nhưng thấy tao đẹp não nùng quá nên anh tao không nỡ!_Ừ, trong mày cũng “não nùng “ quá nhỉ?Hơi nhột trước ánh mắt của Minh Hằng, nhỏ đưa mắt nhìn lại mình. Đúng là “não nùng” thật. Tay chân thì lắm lem, mặt mày thì bơ phờ, đầu tóc thì rối bù. Đây, kết quả của một cuộc chạy nước Chuyện gì mà mày trông ghê thế?- Hằng cười hận! Tao hận!_Tao biết! Nhưng mà để chút nữa rồi hận! Giờ mày không vào học ah?_Ừ hai đứa vào lớp đi! Tí ra về có phi vụ đấy!- Hoàng huơ huơ bức thư- Khá thú vị!_OK! Gặp anh hai sau!_Chào anh!- Hằng vẫy tay chào rùi kéo nhỏ đến giảng đường, nhỏ vẫn còn cười. Công nhận nhỏ thay đổi nhanh thật, cái mặt mới nhăn nhó đó, giờ lại cười hí ha hí hửng. Hằng lắc đầu chào thua con nhỏ bạn khác người của bị gì cười mãi thế?_Mày không nghe ah? Có phi vụ đấy!_Vậy mà làm tao cứ tưởng!_Tưởng gì?_Tưởng có chồng thích lắm!Ngơ ngác trước câu nói của Hằng vài giây, hiểu ra, nhỏ ré lên_Điên hả mày?_Mày mới điên đó! Bộ muốn bị la hả?_Xì cái ông thầy có cặp mắt kiến chút chai đó, thấy gì đâu mà la!_CỐP!!!!!_Trời, gì thế?- Nhỏ ôm đầu kêu chai này!Ngước lên, nhỏ bắt gặp ngay anh khuôn mặt giận dữ của ông giảng viên “nút chai “. Biết mình hố nặng, nhỏ vội cười, phô hàng răng đều như hạt bắp_Dạ em có nói gì đâu thầy! Em chỉ nói là…là em thích chơi nút chai thôi mà!_Liệu hồn em đấy!Trừng mắt nhìn nhỏ một cái, ông ta bước nhanh lên tiếp tục bài giảng. Nhột nhạt bởi ánh mắt của mọi người, nhỏ cúi gầm mặt xuống, thầm trách cái tính ham ăn ham nói của ra thì Hoàng lớn hơn nhỏ hai tuổi. Anh là sinh viên năm ba của đại học kinh tế. Nhỏ thì năm nay là lình mới của trường. Hằng cũng vậy. Thế nhưng cả cái trường này không ai không biết nhỏ và Hằng cả. Quậy quá mà! Cùng với Hoàng, hai đứa đã làm mưa làm gió ở cái trường này gần hai năm tắt máy, vươn vai một cách uể oải. Cuối cùng cũng kết thúc một buổi sang với hàng tá công việc. Ai bảo làm giám đốc là sướng chứ đối với anh thì mệt kinh khủng luôn. Vậy mà người ta cứ tranh giành nhau, có lẽ cuộc sống là vậy chăng? Phải chăng nó là một chuỗi những bon chen, giành giật với nhau mà đống tiền cơ hồ trở thành một thế lực vạn năng? Vớ lấy cái áo, Thiện lắc đầu cho những suy nghĩ lung tung văng khỏi đầu, anh còn phải đi đón Tiểu Phong và Minh Kỳ nữa.“Một cánh bướm trắng, thấp thoáng trong chiều nắng…”, điện thoại reo, nhìn vào màn hình, Thiện nở một nụ cười nửa miệng. Bật máy, anh nói_Bộ “con nít “ bị lạc ah?_Nghĩ sao zạ?_Hay là “con nít “ nhớ “người lớn “?- Thiện vẫn giữ giọng trêu nhớ nhớ cái con khỉ!- Nhỏ dấm Không biết con khỉ nào xui xeo bị cô nhớ nữa?_Ờ…chắc con khỉ…”trâu”!_Chưa nghe bao giờ!_Thì là con khỉ “trầu già “ đó!_Hỗn đí đó!- Thiện nghiêm giọng. Sao mà anh ghét cái câu “Trâu già khoái gặm cỏ non “ đến thế nhỉ? Mà anh tự nghĩ mình đâu đã già, hai tám thôi mà- Chờ đó đi, tôi sẽ đến đón cô ngay!_Ấy da, thôi khỏi!- Nhỏ cuống quít- Tôi gọi ông cũng vì việc này đó!_Sao?_Không cần phải đón tôi đâu, cả bé Kỳ nữa! Tí nữa tôi đưa nó đi ăn và mua ít đồ luôn!_Rãnh quá hen? Cô không biết nắng ah?_Bộ ông quan tam tui hả?_Nè, còn sáng mà sao mơ sớm zậy? Tôi chỉ lo cho con tôi thôi!_Xì! Thôi, ông nhớ xin mẹ giúp tôi! Tôi cúp máy đây!Nhỏ cúp máy cái “cụp “. Thiện cười. Lạ! Dạo này anh hay cười. Mặc dù hơn nửa tháng qua không nói chuyện với “cô vợ “ của anh bao nhiêu nhưng anh cứ cảm thấy dường như mình có nhiều thay đổi từ khi có cô. Ít nhất thì cuộc sống của anh cũng bớt tẻ nhạt hơn. Và một điều may mắn cho anh nữa là Tiểu Phong thật sự yêu thương Minh Kỳ, một điều mà có ít cô gái nào làm nắng gay gắt rọi xuống mặt đường, bước nhanh ra nhà xe, Thiện khẽ huýt sáo một điệu nhạc vui. Nhìn bầu trời nắng gắt, anh buông một câu nói như của ông nông dân trong truyện Làng Kim Lân _Hà, nắng gớm, về nào!Rồi anh tự cười chính khi đó, nhỏ đã đến trước trường của Minh Kỳ. Dĩ nhiên là bằng chiêc môtô của anh hai Hoàng rồi. Đang dáo dác tìm kiếm thì nhỏ nghe tiếng nói quen thuộc_Tui hổng sợ đâu! Mấy ông đừng có mà ăn hiếp tui!Kia rồi! Nhỏ đã thấy Kỳ. Nó bị hai tên to con, bặm trợn dồn vào một góc tường. Chắc đã quá giờ tan trường, trời nắng gắt, lại ở một góc khuất nên chẳng mấy ai chú ý tới việc thằng bé bị bắt mày lì quá zậy? Đưa tiền cho tao rồi tao cho về ** sữa mẹ!- Một tên nè!-Tên thứ hai nhảy sấn lại véo tay da!- Thằng bé kêu lên- Hông! Mấy người là người xấu, đừng có hòng tui đưa tiền! Cứu! Cứu!_Thằng này ngoan cố nhỉ?_Nè! Làm gì đó?Giọng con gái lảnh lót vang lên. Minh Kỳ mừng rỡ, đẩy tên “người xấu “ ra, chạy ùa lại ôm lấy mẹ, họ ăn hiếp con! Huhuhuhuhuh_Trời đất ơi, mày có mẹ xinh thế?- Hai tên nhìn nhỏ bằng ánh mắt nham nhở-Em, em, chịu mấy anh đi, mấy anh bảo kê em con cho!_Vậy hả?- Nhỏ liêm diêm mắt ra chiều tin lắm- Trùi ui anh này dễ thương quá, lại đây em hun phát coi!Tên véo tay Kỳ lật đật đưa mặt ra.” Con này dễ! “, hắn khoái trí nghĩ thầm “Phen này coi bộ…sướng! “_BỐPPPPP!- Một cú đấm đậu ngay vào mũi hắn làm hắn té bật ngửa ra, mặt đầy muốn chết hả con kia?Tên còn lại quát tướng lên và xông thẳng vào nhỏ. Thế là một trận ẩu đã xảy ra. Một cô gái cao khoảng mét sáu rưỡi và hai tên đàn ông hộ pháp. Còn phía ngoài là một thằng bé đang đứng…cổ vũ ơi cố lên! Cố lên!_Hự…hự…bốp…ui da…sao mày cắn rún tao thằng kia?_Tao lộn người!_BỐP….Ấy da…. Úi da….Chừng năm phút thì người ta thấy hai đống thịt nằm sải lai trên đường. Nhỏ phủi phủi tay, nói_Cái tướng vầy mà đi bói tiền con nít! Nhục vô đối! Ê…mai mốt lựa người mà chọc nha mấy bé bự!_Hahahah hoan hô mẹ!- Minh Kỳ reo. Dùng hết sức lực trẻ con, nó đá một cú vào chân tên đã véo tay nó, khoái trí nói- Chết mày chưa? Cho mày chừa? Mày hổng chừa, cho mày chết!_Con có về không hả Kỳ?_Dạ, về!Thằng bé chạy lại, leo tót lên chiếc môtô, ôm chặt lấy nhỏ. Chiếc xe rồ ga rồi phong đi, bỏ lại sau lưng cái nhìn thú vị của nhiều sau lưng nhỏ, Minh Kỳ cứ liến thoắng, chừng như nó vui lắm_Đi môtô vui ghê mẹ há!_Ừ ngồi cho yên nào!’_Công nhận mẹ đánh nhau hay ghê!_Công nhận con cũng lì ghê!_Hé hé con không có sợ đâu!_Chưa biết ah!_Mai mốt mẹ dạy con oánh nhau nha mẹ!KKKEEEETTTTChiếc xe dừng lại trước một quán ăn nhỏ nhưng bày trí cũng khá đẹp làm tí nữa mẹ đi lố rồi đó!_Không về nhà hả mẹ?_Không!Bước nhanh vào quán, nhỏ nhìn một lượt rồi tiến thẳng đến cái bàn ở góc khuất, có ba người Hoàng, Hằng và một cô gái lạ. Minh Kỳ lẽo đẽo theo sau người đợi em có lâu hông?_Cổ anh thành cổ cò rồi nè!_Cổ cò dễ thương mà bác hai!_Úy trời, thằng nhóc này ở đâu lòi ra thế này?_Em mới đi đón nó đó!- Nhỏ đi môtô lại đàng hoàng mà bác hai bảo con lòi ra!- Minh Kỳ phụng chào mọi người chưa?- Nhỏ nhắc con chào bác hai, chào cô Hằng!- Nhìn cô gái lạ một tí, nó cúi đầu- Con chào cô!Đợi hai mẹ con nhỏ an vị, Hoàng gọi một dĩa cơm cho Minh Kỳ trước khi thằng nhóc kịp than hai hiểu con ghê!_Ờ, con lo ăn đi!- Anh quay sang phía cô gái lạ- Bây giờ thì bạn có thể kể chuyện của bạn rồi đó!_Vâng!Một thoáng do dự trong mắt cô gái, rồi cô ta đều giọng kể. Ai cũng chăm chú lắng nghe, kể cả Kỳ, mặc dù trông nó như chỉ biết có mỗi dĩa cơm. Đại khái là cô gái nhờ nhóm của Hoàng lấy lại những tấm ảnh chụp cô ta mà một bọn hèn hạ đã dùng nó để tống tiền cô. Dĩ nhiên những tấm ảnh đó không phải là tốt lành chú nhìn cô gái trước mặt, Hoàng thầm nhận xét. . Cô ta khoảng chừng hai mươi là cùng, nhưng trang điểm đậm quá, nhìn chung thì cô ta đẹp, nhờ son phấn. mái tóc đỏ hoe, cách ăn bận cực kì quậy làm cho người đối diện cảm thấy khó họ nghèo lắm ah?- Hằng cô hỏi vậy?_Thì họ nghèo mới tống tiền cô!_Bọn chúng là những cậu ấm giàu có nổi danh ở vũ trường Sao Đêm đấy!_Một trong ba tên là con ông chủ hãng nhựa Thế Phương, đúng không?_Chính xác!- Xoay sang nhìnTiểu Phong, cô gái nói- Cô biết họ ah?_Không! Chỉ là nghe danh thôi!_Bây giờ cô muốn lấy lại film gốc!- Hoàng lên tiếng- Đúng không?_Ừ! Đơn giản đối với các người!_Nhưng sẽ không được gì cho cô đâu!_Tại sao?_Cô nghĩ rằng họ chỉ giữ duy nhất một tấm ảnh để nắm đuôi cô thôi ah? Họ không biết nhân bản chúng ah?_Vậy thì phải làm sao?- Cô gái có vẻ hoang mang- Các người có cách gì không?_Cách thì dĩ nhiên là có!- Hoàng im lặng vài giây như dò ý- Nhưng vấn đề là…_Tiền?_Đúng!_Bao nhiêu?_Một triệu!Ánh mắt cô gái tối sầm lại. Cô ta nhìn nhóm của Hoàng bằng cái nhìn tức tối. Nhưng chỉ ít phút thôi, cô ta thay đổi ngay nét mặt, lấy từ trong xắc tay ra tờ dặt lên bàn, cô ta nói_Được thôi! Đây là tiền cọc! Phần còn lại khi nào xong sẽ đưa!_Miễn họ không tống tiền cô nữa! OK?_OK! Tôi chờ tin các người. Giờ thì bye!Đợi cô gái đi khỏi, Hằng mới khó chịu nói_Anh có thấy mình quá đáng không?_Em muốn nói gì?_Lấy như thế là qua nhiều! Nếu các sơ ở trại trẻ biết anh tống tiền như thế để giúp họ thì họ không nhận đâu!_Hãy suy nghĩ kỹ điều em nói!- Hoàng có vẻ Tiểu Phong can- Hai người rỗi hơi cãi nhau quá hả?_Vậy mày nói đi, lấy như zậy là quá nhiều, đúng không?_Không đâu!- Phớt lờ ánh mắt khó chịu của Hằng, nhỏ tiếp- Cô ta là một đứa hợm người. Nếu mày biết cô ta đã khinh rẻ người nghèo như thế nào thì mày sẽ thấy như vậy là quá ít. Theo tao nghĩ vụ này là cũng tại cô ta, quen một lúc ba tên, ăn cả ba, nào ngờ bị cho vào đã từng thấy cô ta dùng tiền để làm nhục một cô bồi bàn!- Hoàng tiếp lí do ba tên kia giàu mà vẫn tống tiền cô ấy chỉ vì muốn lấy lại vốn ư?- Hằng thảng thốt- Vậy thì đê tiện quá!_Bởi vì bọn chúng quá hèn nên tụi mình mới phải giúp cô gái đó!Cả ba im lặng. Riêng Hằng, cô cảm thấy hối hận quá, tự dưng không biết gì mà con mở miệng trách Hoàng, làm anh giận. Như hiểu được tâm trạng của Hằng, nhỏ cười cười nói gì đó với bé Kỳ, thằng bé gật đầu lia da! Người lớn rồi hổng có giận dỗi như con nít nha!_Trời! Con dám chọc bác Hai hả Kỳ?_Ý, con có nói gì bác Hai đâu! Con nói phong long, ai nhiều…_Nhiều gì?_Ai nhiều tóc thì dính!_Hahahah! Bác hai sợ con thiệt đó Kỳ!Mọi người cùng cười, Hoàng lắc đầu chào thua thằng bé. Quả nó sinh ra là để làm con Tiểu Phong Bác thua con!- Quay sang Hằng, anh nói- Huề nhé!_Ừ!- Hằng ngượng ngùng- Em xin lỗi!_Nè, nè, hai người có muốn bàn kế hoạch nữa không zậy?- Nhỏ nhắc khéo khi thấy anh trai mình và nhỏ bạn thân cứ “bắt tay” Em nói thử xem!_Gậy ông ta đập lưng ông!_Ý mày là…_Ta dùng chiêu của tụi nó để xử tụi nó!- Hoàng tiếp Vậy tối nay em sẽ gửi kế hoạch cụ thể cho hai người!_Ừ, còn bây giờ thì…_ĂN THÔI!Mọi người trong quán quay lại thì chỉ còn thấy mấy cái đầu cắm cúi với tiếng muỗng đũa khua loạn xạ. Bắt gặp cái nhìn lạ lẫm của mọi người, Minh Kỳ nhún vai cười rất “đàn ông “.
truyện cô vợ nhí đáng yêu